Bắc Minh Dục đeo một chiếc kính to đùng, trên tay cũng cầm một chiếc nữa, khi Lương Nặc tỉnh anh liền đưa cho cô, khẽ cười nói: “Thế giới lớn thế này, anh còn chưa em đi lượn vòng quanh!”
Lương Nặc lườm anh, rồi rút điện thoại ra gọi điện cho Lý Tranh Diễn.
“Đó cũng là con trai anh mà!” cô bĩu môi, cân nhắc xem sau khi xuống máy bay sẽ lại đòi về.
Còn chưa kịp nói ra ý nghĩ, Bắc Minh Dục liền lạnh lùng bỏ kính ra, nhìn cô chằm chằm vẻ tức giận: “Em dám có ý nghĩ gì khác anh sẽ cho em ba ngày ba đêm không xuống được khỏi giường.”
Lương Nặc: “.............”
Mãi mới được xuống khỏi máy bay, Lương Nặc liền phát hiện những chữ viết ở sân bay cô đều không biết, người đi qua đi lại ăn mặc cũng khác hoàn toàn với bọn họ, đột nhiên cô có chút sợ hãi kéo tay áo Bắc Minh Dục: “Anh đưa em đi đâu thế này?”
“Em đoán xem!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
