Cuối cùng, sau khi cân nhắc một hồi, Lương Nặc đã quyết định ở nhà lại Bắc Minh Dục, có điều Bắc Minh Dục đối với cô một chút tỏ ra quan tâm cũng không có, anh ta vứt cho cô một chiếc chăn mỏng, sau đó rất vô tư đi vào phòng ngủ của mình.Nhận cái chăn anh ta ném cho, đứng ngoài phòng khách, đợi anh ta quanh đi rồi cô mới hậm hực giơ tay nhứ đấm anh ta vài cái.
Nửa đêm, cô ngủ không thể ngủ say mà trong lòng có chút bất an, hoặc là do lâu rồi không phải nằm ngủ ở ghế sô pha nên vậy, nằm trên ghế, Lương Nặc nhìn ra phía không xa chiếc đèn chùm, dưới ánh trăng từ cửa kính chiếu vào, chiếc đèn phát ra thứ ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
Tít tít tít.....
Bắc Minh phu nhân có vẻ đang trong tâm thái tốt nên nói với cô cũng nhẹ nhàng: “Hôm nay thứ 6, lúc đi học thì cô nói ở trường tôi có thể hiểu và thông cảm nhưng hôm nay cuối tuần rồi, cô vẫn ở trường bận cái gì nữa?”
“Dạ con cũng không bận gì, chỉ là cuộc thi vừa có kết quả, con với mấy bạn cùng phòng ra ngoài họp mặt một lúc ạ.”
“Họp mặt ở đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



