“Tôi....”
Lương Nặc lắp ba lắp bắp không nói được gì, trước mặt Kỷ Sênh cô cũng không biết nên nói gì mới phải, quyết định giữ im lặng.
Bắc Minh Dục nhìn điệu bộ của Lương Nặc càng tức giận nhưng cũng không nói thêm được gì.
“Ou! Sao ở đây lại đông người thế này?” Từ phía sau có tiếng nói phát ra với giọng điều đùa cợt, Lương Nặc quay đầu lại, phát hiện ra là Lý Tranh Diễn, cô ý thức được chuyện không hay có thể xảy ra, liền vội vàng nói: “Anh Lý! Sao anh cũng ở đây thế này?”
Lý Tranh DIễn cười tươi với vẻ thích thú: “Người anh em của tôi ở đây thì tôi chắc chắn cũng sẽ ở đây!”
“Vậy thì anh cùng với Bắc Thiếu gia hai người chơi vui vẻ nhé, không sớm nữa, tôi và bạn cùng phòng phải về trước đây, về muộn quá bác coi cửa ký túc lại mắng không cho vào trong nữa.” Cô vừa cười vừa nói rất tự nhiên, cô tự nghĩ rằng mình nói như vậy là rất hợp lý, có lý do chính đáng.
“Vậy....”
“Nói thế nào nhỉ? Dù gì tôi cũng đã cứu cô hai ba lần, cô đối đãi với ân nhân cứu mạng với thái độ như thế này, tôi không biết trong trường cô đã học được những gì nữa? Đặng cá quên cơm hay là thấy lợi thì quên ân!?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



