Về tới trường, Lương Nặc liền nghe thấy lời oán trách than phiền của Liễu Tiêu Hàn: “Tối qua cứ như gặp ma ấy!”
“Sao vậy?” Lương Nặc chớp chớp mắt nhìn cô.
Lương Nặc nghiêng đầu nhìn Liễu Tiêu Hàn: “Tiêu Hàn, mỗi lần tớ thấy cậu nhắc tới anh rể cậu đều rất kích động, tại sao vậy?”
Kỷ Sênh nghe thấy vậy cũng thêm vào: “Đúng vậy! tớ cũng thấy thế, Tiêu Hàn... cậu không phải là muốn cùng với anh rể phát triển một mối quan hệ ấy ấy chứ?”
Mặt Liễu Tiêu Hàn đỏ ửng, giả vờ hất tóc tỏ vẻ kiêu sa, mỉm cười: “Hai người các cậu, một đứa thì ế dài cổ, còn một đứa thì đã theo chồng bỏ cuộc chơi, thì làm sao mà hiểu được con tim của những người như tớ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)