Đại thái thái tức tới nỗi thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng.
Thẩm Tịch Nam tỏ vẻ lo lắng rồi nói với đại thái thái: “Mẹ cả, tập đoàn đang gặp phải lắm chuyện đau đầu, chúng ta thêm một việc chẳng bằng bớt một việc.”
Phúc Bác dường nnhuw cũng cảm thấy làm căng nên thì không có lợi: “Đại thái thái, tiểu thiếu gia thì có thể sau này cướp lại cũng được, bây giờ cứ để tiểu thiếu gia nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho hết các vết thương đi hãy, hơn nữa đại thiếu gia cũng vẫn đang kiểm tra ở trên lầu.”
“Cô, không khóc.....”
Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Bắc xoa nước mắt cho Lương Nặc, an ủi.
Lương Nặc nắm lấy tay của Tiểu Bắc, hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu bé, đột nhiên cảm thấy bản thân làm gì cũng xứng đáng.
Đại thái thái còn chưa bước và tới phòng bệnh của Thẩm Cách đã nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ kêu đau của Thẩm Cách, nhăn mặt nheo mày đợi kiểm tra xong, một lúc sau, hắn ta được đẩy ra khỏi phòng phẫy thuật và đưa tới phòng bệnh loại VIP.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
