Tiểu Bắc do dự một lát, sau đó quay đầu áp mặt vào ngực Lương Nặc.
Lương Nặc đối với Đặng Tử Manh không còn cảnh giác, phòng bị nhiều như trước nữa, áy náy rồi lại lo lắng nói: “Tiểu Bắc sợ, Tôi đưa nó tới bệnh viện trước đã, có việc gì thì lúc sau về nói.”
“Tùy cô!” Đặng Tử Manh khẽ cười lạnh lùng: “Dù sao thì cũng không liên quan gì với tôi!”
Lương Nặc ôm Tiểu Bắc chạy nhanh ra khỏi cửa, chỉ sợ Tiểu Bắc trên người vẫn còn một số vết thương nhìn không thấy, trước khi đi, cô còn quay đầu liếc nhìn kẻ đang nằm trên giường ngáy khò khò kia, đột nhiên cô cảm thấy thù hận con người đó.
Đặng Tử Manh cho người gọi Thẩm Cách dậy, Thẩm Cách mơ mơ màng màng nhìn thấy rất nhiều người.
“Ai cho phép các ngươi vào phòng tôi? Cút hết ra ngoài cho tôi!”
Những người làm liếc mắt nhìn nhau, Đặng Tử Manh đặt mình ngồi vào lòng hắn ta, ưỡn ẹo người nói điệu đà, bàn tay cô ta quấn quanh cổ Thẩm Cách, khẽ dùng miệng thổi thổi vào tóc hắn: “Đại thiếu gia, lẽ nào anh quên mất việc tới tìm em để hàn huyên tâm sự, nói chuyện trên trời dưới đất ngắm sao đêm à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

