Đặng Tử Manh bật cười, không chịu nhận thua: “Ai thèm chứ....”
Thẩm Tịch Nam cũng cười thành tiếng, bàn tay anh ta xé rách chiếc váy ngắn của Đặng Tử Manh, chất liệu tuy là tốt nhưng lại mỏng, chỉ cần dùng lực một chút là rách ngay.
Cả người anh ta nằm lên người cô, nhưng mãi không chịu làm cho cô ta thỏa mãn.
“Thực sự không thèm?”
Trong bóng tối, từ trong xe phát ra tiếng kêu rên rỉ lúc lên cao lúc xuống thấp, đợi tới khi tất cả kết thúc, toàn thân Đặng Tử Manh không còn chút sức lực mềm nhũn ra, thở hổn hển dựa vào lòng Thẩm Tịch Nam: “Hức, nóng quá!”
Thẩm Tịch Nam không nói gì, mở cửa sổ xe ra.
Xe đã mở điều hòa, cùng với gió bên ngoài thổi vào, làm dịu bớt không khí trong xe, thỉnh thoảng cơn gió lại đem theo chút mùi vị mằn mặn của biển, Đặng Tử Manh giống như một con mèo, nằm co ro trong lòng Thẩm Tịch Nam.
Thẩm Tịch Nam không biết từ khi nào đã châm một điếu thuốc, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay: “Sau này, cách xa tam thiếu gia ra một chút, bọn họ có được ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)