Đại thái thái chỉ yêu cầu bọn họ không được ra khỏi Thẩm viên, ngoài ra cho bọn họ hoàn toàn tự do.
Không biết Bắc Minh Dục đã nói gì với đại thái thái mà Lương Nặc có thể lại gần Tiểu Bắc, hơn nữa còn cho phép sau này người khác đều gọi cậu với cái tên ở nhà là Tiểu Bắc.
Nhưng tên trong giấy khai sinh....
Lương Nặc chạy tới trước mặt Tiểu Bắc, đem chiếc chìa khóa trả lại cho cậu, hai mắt nhòa đi vì nước mắt: “Tiểu Bắc, đây là chiếc chìa khóa mà....cô đã đồng ý sẽ trả lại cho con, bây giờ con cầm lấy nó được không?”
Tiểu Bắc vui mừng nhận lấy chiếc chìa khóa, mắt cậu bé chớp chớp, môi khẽ cười.
Con tim Lương Nặc đập thình thịch, khó mà bĩnh tĩnh lại được, cô kéo Tiểu Bắc vào lòng, ôm chặt như sợ cậu sẽ chạy mất, gọi tên cậu bé không ngừng: “Tiểu Bắc, Tiểu Bắc....cục cưng của cô, là do cô không tốt, là lỗi của cô, sau này cô sẽ luôn ở bên cạnh con, sẽ không bao giờ rời xa con có được không?”
Tiểu Bắc bị Lương Nặc ôm chặt, bàn tay nhỏ của cậu bé học bộ dạng của cô trước kia khi dỗ Bắc Minh Dục, khẽ đập vào lưng cô.
“Đừng...Đừng khóc!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

