Bắc Minh Dục thở hắt ra, ánh mắt có chút khinh bỉ: “Bà cố ý lấy Lục gia ra để đánh lạc hướng chúng tôi, còn tạo áp lực cho tòa án, bà không cảm thấy làm như thế là càng muốn giấu thì càng lộ à?”
Đại thái thái liếc mắt nhìn Phúc Bắc ra hiệu, Phúc Bác lập tức bế Tiểu Bắc đi.
Lương Nặc lòng nóng như lửa đốt, đứng nhìn Tiểu Bắc bị đưa đi.
“Tiểu Bắc! Không được bế con tôi đi....trả lại con cho tôi, đại thái thái, rốt cuộc chúng tôi đã làm gì cho bà tức giận mà bà lại phân khai gia đình ba người chúng tôi!”
Đại thái thái đột nhiên cầm chiếc cốc thủy tinh bên cạnh đáp về hướng Lương Nặc.
“Thần Thần bây giờ không phải con trai của ngươi nữa, ta đã chuyển tên nó thành con của đạo thiếu gia rồi, sau này nó chính là cháu của ngươi.” Đại thái thái lấy lại bình tĩnh, ngồi xuống nói.
Nhị thái thái không nói gì từ nãy đến giờ cũng giật bắn mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

