“Không sai.” Thẩm Cách cười đắc ý nói: “Mắt nhìn người của cậu cũng không tới nỗi nào, cái con bé đò nhìn cũng khá đấy, đi theo cậu một kẻ vô dụng chẳng bằng đi theo tôi, sau này Thẩm gia sẽ đều là của tôi!”
Bắc Minh Dục nghiến răng kèn kẹt, anh cười lạnh lùng, ngay sau đó một cú đấm nhằm thẳng vào mặt Thẩm Cách.
“Kẻ vo dụng đúng không? Vậy thì tôi cho anh biết người phụ nữ của kẻ vô dụng không phải là người mà anh có thể muốn.”
Vừa dứt lời, lại một cú đấm nữa giáng vào phía má bên còn lại, Thẩm Cách không có sự phòng bị, liên tiếp hai cú đâm anh ta đều nhận lấy, lúc đó mới ý thức được Bắc Minh Dục thực sự điên lên rồi.
Bọn họ đã bị kìm nén quá lâu rồi, đây là một cái cớ không tồi để phản kích.
“Mẹ kiếp, mày dám đánh tao? Đến quy tắc mày cũng đã quên hết rồi!” Thẩm Cách vừa ra sức trả đũa vừa lớn tiếng gọi vệ sĩ: “Người đâu, lôi thằng điên này đi cho ta.”
Vệ sĩ bốn mắt nhìn nhau, không dám ra tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
