Lương Nặc đem những tài liệu đã chuẩn bị nộp lên tòa án, nhân viên nói gần đây công việc nhiều, những việc thế này chắc là phải xếp hàng đợi một thời gian khá dài, có lòng nhắc nhở cô chuẩn bị bước vào một cuộc chiến giằng co rất lằng nhằng.
“Cảm ơn, tôi nhất định sẽ đem cuộc chiến này đấu tới cùng!”
Lương Nặc vẫn với ý chí rất kiên quyết rời khỏi tòa án.
Dù thế nào đi chăng nữa thì thời gian kiện cáo này Tiểu Bắc vẫn sẽ ở bên cạnh cô.
Lương Nặc đi ra bên đường bắt xe về bệnh viện, đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe Bentley đang nhằm tới một đứa trẻ 6, 7 tuổi mà phi, cô hốt hoảng kêu lên: “Cẩn thận!”
Một giây sau, bên cạnh có một người đàn ông tầm khoảng 30 tuổi phi ra, thân thể cao lớn, lập tức ôm lấy đứa bé, ngã xuống đất lăn hai vòng sau đó mới đứng lên.
Nhưng người đàn ông lại chẳng thèm để ý tới đứa bé khóc lóc, đặt tay lên đầu nó khẽ xoa xoa,một tay thì cho vào trong túi quần, quay người đi liền bắt gặp ánh mắt cảm thấy may mắn của Lương Nặc.
Anh ta nheo mày: “Con cô à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


