Ánh mắt Bắc Minh Dục trùng xuống: “Em muốn nhận nuôi đứa trẻ này, là vị thấy nó gặp phải tình cảnh đáng thương, hay là vì....muốn bù đắp sự thiếu hụt của Hảo Hảo?”
Lương Nặc đơ người: “Anh nói thế là ý gì?”
“Hảo Hảo mất tích bốn năm, trong bốn năm đó dường như em không ngừng tự trách bản thân, trong bốn năm đó, anh cũng vô số lần nhắc tới chuyện sinh thêm một đứa con nữa nhưng em đều không chịu, bây giờ đứa trẻ này đột nhiên xuất hiện, em liền đem tất cả sự chú ý tập trung vào nó, thậm chí đối xử tốt với nó một cách khác thường, em có dám nói em không hề coi nó là vật thay thế cho Hảo Hảo không?”
“Em...em...”
Sắc mặt Lương Nặc đột nhiên trắng bệch, nhớ lại lúc khi mới gặp Tiểu Bắc, đúng là cô vừa nhìn thấy nó đã nhớ tới Hảo Hảo, sau đó mỗi lần nhớ tới Hảo Hảo thì lại cố gắng đối xử thật tốt với Tiểu Bắc.
Thậm chí đến cái tên.
Đột nhiên cửa phòng truyên tới tiếng va đập nhẹ, Lương Nặc đột nhiên ngồi dậy từ lòng Bắc Minh Dục, lại nhìn thấy hai mắt Tiểu Bắc có vẻ đỏ đỏ, nhìn Lương Nặc chằm chằm, nét mặt có vẻ hoảng hốt, giật mình.
Sau đó quay đầu bỏ chạy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


