Lương Nặc hối hận hai ngày nay không phát hiện ra điều đó, vội vàng an ủi: “Cô sẽ nỗ lực hết sức để giành lấy quyền nuôi con, nếu thành công thì sau này cô sẽ là mẹ của con, ở nhà chúng ta, con muốn ngủ thế nào thì ngủ, kể cả là gác một chân lên người cô cũng.....”
“Không được!” còn chưa nói hết câu, Bắc Minh Dục liền lườm cho cô một cái: “Để cho nó ngủ cùng chúng ta là anh đã nhường lắm rồi, đừng có mà quá đáng quá, anh còn chưa gác lên người em, nó là cái gì?”
Lương Nặc giật mình bởi tiếng gầm đột ngột của anh.
Tiểu Bắc với ánh mắt ngây ra, tò mò nhìn hai người vì một sự việc căn bản không thể xảy ra mà tranh luận nảy lửa, sau đó cậu bé lặng lẽ nhắm mắt lại....
Bắc Minh Dục lập tức dang tay ra, ôm cả hai người một lớn một bé vào lòng.
Lương Nặc vỗ vào tay anh, muốn anh bỏ ra nhưng không có kết quả.
Bắc Minh Dục và Lương Nặc nằm song song nhau cùng cao độ.
Không biết Tiểu Bắc đã ngủ hay chưa, cậu nằm im lặng với hơi thở ổn định giữa ngực hai người, đầu hai người càng lúc càng xích lại gần nhau hơn còn phần chân thì xòe ra, nhìn đúng như hình chữ V.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)