Đầu hai chiếc xe va chạm nhau dữ dội, ma sát giữa lốp xe và mặt đường tạo ra một thứ âm thanh nghe chói tai.
Có người thò đầu ra khỏi cửa xe: “Hai chiếc xe này đáng giá bao nhiêu tiền chứ? Đúng là có tiền thích làm gì thì làm.”
“Thôi mau báo cảnh sát đi....”
“Kỷ Sênh! Cậu thế nào rồi?”
Lương Nặc nhảy lò cò tới bên cạnh chiếc xe đã biến dạng, đúng lúc đó một tay Kỷ Sênh đẩy cửa xe ra. Thế nhưng tay trái vừa đau vừa tê, cô cắn chặt răng, dùng lực trườn ra ngoài.
Đúng lúc đó, Luarel cũng tỉnh lại sau cú va chạm vừa rồi, thở hắt ra một tiếng, cầm một chiếc túi xách màu đen bên cạnh ghế lái rồi đẩy cửa đi ra hướng về phía Lương Nặc.
“Kỷ Sênh, cậu sao rồi, bị thương ở đâu? Tớ đưa cậu đi bệnh viện, xin lỗi cậu nhé, đều là tớ hại cậu ra nông nỗi này!”
Quần áo của Kỷ Sênh dính đầy máu, ánh mắt cô mờ đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)