Kỷ Sênh trả lời nhàn nhạt: “Ừm!”
“Sau này em đừng có lấy mạng mình ra đùa nữa, hôm nay anh....rất sợ em sẽ không còn nữa.”
Trong lòng Kỷ Sênh đang rất phức tạp: “Lý Tranh Diễn, anh có hận em thế nào đi chăng nữa cũng không thể lấy Khả Khả ra để lừa em, đó chính là mạng sống của em.....”
“Hiểu được tâm trạng anh ngày xưa chưa? Em tự tay vứt tờ giấy nạo thai vứt vào mặt anh, em có biết lúc đó tâm trạng anh thế nào không? thực sự lúc đó anh chỉ muốn giết chết em.”
Có những chuyện không nhắc đến thì thôi, nhắc tới thì thực sự làm người khác rất đau lòng.
Đôi tay cô ôm chặt lấy anh hơn: “Em xin lỗi, em sai rồi, em không nên ích kỷ như thế, chỉ là em sợ....sợ anh có cuộc sống không lành mạnh, sợ quan hệ của anh và em bị lộ ra, bao nhiêu là....a....”
Lý Tranh Diễn đột nhiên cúi đầu hôn lên môi Kỷ Sênh.
Bàn tay anh ta từ từ di chuyển xuống bên dưới, Kỷ Sênh cũng bắt đầu mở mắt ra, liền nhìn thấy sống mũi cao của anh thấp dần xuống, đôi môi anh đang ôm trọn lây môi cô ngăn lại hơi thở của cô.
“Tiểu Sênh!” hơi thở Lý Tranh Diễn hổn hển, ghé sát miệng vào tai cô đột nhiên hỏi: “Trong bệnh viện em nói là yêu anh đã bao nhiêu năm là em nói thậ à?”
Anh hỏi với giọng điệu thăm dò thận trọng.
Kỷ Sênh không kìm được nước mắt, cô như một kẻ điên nhảy bổ lên người anh, hai tay ôm lấy cổ anh, hai chân kẹp lấy eo Lý Tranh Diễn, cả người cô dính chặt vào người anh ta: “Là anh Lý Tranh Diễn, em mù mắt mới cứ tưởng rằng Bắc Minh Dục là anh, người em yêu từ trước tới nay chưa bao giờ là anh ta mà là anh, anh có biết không hả? Lúc mà em tưởng anh hại chết Khả Khả, em muốn được chết đi cùng anh, nhưng Bắc Minh Dục đã nói với em chân tướng, biết được người em luôn yêu là anh thì lại không nỡ muốn anh chết....”
Lý Tranh Diễn bị cô ép vào vết thương, miệng anh rít lên một tiếng: “Thế nên em đã đâm anh một nhát rồi tự mình chạy đi nhảy lầu à?”
Kỷ Sênh khóc càng nức nở hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)