Sau khi trao Hảo Hảo, Lý Tranh Diễn cũng không giữ Lương Nặc và Bắc Minh Dục lại, thậm chí còn giục hai người họ mau mau về đi, không được làm kì đà cản mũi, nói gì thì nói, hôm nay cũng là ngày đầu tiên mà cả hai gia đình đoàn viên trọn vẹn.
“Cái gì mà con trai của Lý thiếu gia, đây là con trai tôi!” Bắc Minh Dục lạnh lùng nói vẻ hơi giận dỗi.
Thư ký Tôn tay ôm cằm nói: “Lẽ nào Lý thiếu gia đã bế đứa bé đi? Trời ạ! Hóa ra chúng ta đã bị lừa từng đấy thời gian? Sao anh ta lại có thể hành động tới mức hoàn hảo thế chứ?”
Bắc Minh Dục chẳng để ý tới điều gì nữa mà ánh mắt anh chỉ hướng vào Hảo Hảo.
“Hảo Hảo sau khi sinh ra yếu quá, ba tháng mà không khác mấy những đứa trẻ chỉ mới hai tháng, Đặng Diểu Diểu lại là người phổ thông quá, cậu ta đã nói đây là con riêng của cậu ta, như vậy thì mọi người chẳng mấy ai nghi ngờ cả.”
Lương Nặc cũng gật đầu: “Anh ta đúng là xấu xa thật, lại còn cố ý thường xuyên bế Hảo Hảo dênh đi dênh lại trước mặt em, em làm sao mà biết được nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất.”
Nếu anh ta cứ cố tình giấu, ngược lại cô cũng không nghi ngờ gì thì làm sao mà biết được.
Thư ký Tôn tròn xoe mắt: “Chiêu này của Lý thiếu gia đúng là cao tay thật.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

