“Em mà chết đi thì anh làm thế nào?” trong lòng Bắc Minh Dục vẫn còn tức giận, lườm cô một cái, nói: “Em mà chết thì anh đem Hảo Hảo bán cho người ta.”
“Không!”
Các mảnh vỡ của xe thì nằm rải rác trên đường.
Kỷ Sênh lờ mờ nhìn thấy hình dáng của Lý Tranh Diễn nhưng toàn thân cô không còn chút sức lực nào nữa lại mất máu quá nhiều, há miệng ra nhưng không gọi thành tiếng được tên anh.
Lý Tranh Diễn bước chậm rãi xung quanh chiếc xe, cúi đầu nhìn vào phía trong.
Trước mặt cô, Lý Tranh Diễn rất ít khi thất thần như vậy, nhảy lầu hôm đó chỉ là sự tình cờ, sự việc hôm nay cũng chỉ là tỉnh cờ, nghĩ tới đây đột nhiên cô thấy thật buồn cười.
“Tiểu Sênh, tiểu Sênh....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
