“Tôi ăn một mình cũng không sao.”
Trong lời nói tỏ rõ sự đắc ý, Lương Nặc dường như tức mà nghiến răng lại, cuối cùng Lương Nặc không biết làm thế nào, tranh thủ lúc anh đang ăn mà không để ý đã đi cầm lấy điện thoại và túi xách định rời khỏi nơi đây.
Đùng đùng đùng....
Bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sấm chớp, Lương Nặc vừa bước ra khỏi cửa, mưa lớn liền đổ xuống ào ào, cô thất vọng như không tin vào mắt mình nhìn lên bầu trời.
Thời tiết Nam Phi rất đặc biệt, bình thường không mấy khi mưa, cô chọn cả năm mới có mấy ngày tới tham quan mỏ khai thác kim cương, không ngờ lại gặp mưa lớn?
Lương Nặc đứng trước cửa nhìn ra, khoanh hai tay lại co ro người, mới đầu tới nhiệt độ tầm khoảng 20 độ nên cô mặc cũng không nhiều, bây giờ mưa gió lạnh như thế này tràn về, làm cô lạnh run lên.
Mưa đã ngớt đi một chút.
Lương Nặc tìm trên mạng để thuê một phòng trong thời gian ngắn ở gần đó, xác định được đường đi rồi, cô chuẩn bị liều đội mưa đội gió đi tới đó, vừa mới đứng dậy, ngẩng đầu lên thì bắt gặp hình ảnh Bắc Minh Dục tay đang kẹp một điếu thuốc, người anh đang ngả dựa vào tường, một chân làm trụ một chân đang co lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



