Trong tầm mắt của Lương Nặc không phải là khách sạn giống như mọi người trong đoàn cô nói, đó chỉ là một căn gác nhỏ, nằm bên cạnh một con đường không lớn, người đi lại cũng không phải rất đông, còn có tiếng người rao bán hàng hóa.
“Không phải nói là đi....đi về khách sạn à?” Lương Nặc lo lắng, nhìn anh với ánh mắt cảnh giác: “Anh đưa tôi tới đây làm gì?”
“Tôi không phải nói môi trường tồi tàn.....!
Khách sạn ít nhất còn có người, căn gác nhỏ này nhìn có vẻ như chẳng có ai, nếu xảy ra chuyện gì, cô có hét lên chắc cũng chả có ai quan tâm tới cô.”
“Vào trong đi.”
Bắc Minh Dục mở cánh cửa xe ra nói với ngữ khí chẳng vui vẻ gì, lôi Lương Nặc ra rồi kéo cô vào trong căn gác nhỏ, cô không kịp có bất kỳ phản ứng gì.
Diện tích căn gác nhìn từ bên ngoài thì có vẻ lớn nhưng vào trong mới thấy thực ra cũng bình thường nếu không muốn nói là chật, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, hơn nữa, phòng khách thì bé tí còn phòng ngủ thì lớn hơn nhiều, phòng khách có một chiếc bàn trà và một chiếc ghế sô pha đặt sát vào nhau, nhìn càng có cảm giác chật chội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

