Cô tự đứng lên, mím môi nhìn anh: “Đúng vậy, tôi ngốc muốn chết đấy, anh còn đến đây làm gì hả? Anh đi đi! Trong mỏ kim cương của anh tôi bị người ta vu khống là lấy trộm kim cương, có phải anh vui lắm không hả? Nhìn tôi ra nông nỗi này, ai hài.....”
Bắc Minh Dục đột nhiên nắm lấy cổ tay cô kéo cô vào lòng, chưa kịp phản ứng gì Lương Nặc đã bị một tay anh đưa ra sau gáy, kéo gương mặt cô lại sát gương mặt anh, môi cô chạm vào đôi môi ấm áp kia lúc nào không hay, nụ hôn lúc lỗ mãng, lúc ngọt ngào nhẹ nhàng.
Lương Nặc mở tròn mắt nhìn khuôn mặt anh tú ngay trước mặt mình.
ở đây có bao nhiêu người thế này!
Cô kịp phản ứng lại là lúc cô cố gắng lấy tay đẩy vào ngực anh: “Bỏ....bỏ tôi ta.....”
Bắc Minh Dục vẫn không động đậy gì giữ nguyên tư thế, thậm chí còn kéo sát eo cô vào người mình hơn, nụ hôn càng mãnh liệt cướp đi hơi thở bình thường của cô, Lương Nặc đỏ mặt lên, không biết làm thế nào để thoát ra liền cắn vào lưỡi anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

