Cơ thể anh vẫn đè lên cô, cúc áo ngực Lương Nặc đã bị cởi ra, da thịt hai người tiếp xúc với nhau, hơi thở phả vào mặt nhau.
“Sao tôi lại ở đây? Anh muốn làm gì hả?”
Lương Nặc nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn, sao lại có người mặt dày thế chứ?
“Không biết xấu hổ, rõ ràng là anh...là anh hôn trộm tôi.”
Sắc mặt Bắc Minh Dục đột nhiên trở nên lạnh lùng đáng sợ, ánh mắt thì như băng nhìn thấu Lương Nặc: “Em thấy tôi thèm khát tới mức ấy à?”
“Vậy...anh giải thích thế nào về việc vốn dĩ tôi ngủ ngoài ghế sô pha, bây giờ lại đột nhiên ở trên giường anh thế này? Lẽ nào tôi mộng du?”
“Ai mà biết được em lại có tật xấu thế chứ? “
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



