Khi Lương Nặc có ý thức thì cô đã phát hiện mình nằm trên giường bệnh, bốc lên trên mũi là mùi thuốc khử trùng nồng nặc rất khó ngửi.
Đổng Hàn Thanh đỡ một chiếc cạp lồng đồ ăn đi vào phòng, chiếc giày bóng lộn sáng bóng bước trên tấm thảm dày nên không phát ra một tiếng động nào.
Khi Lương Nặc nhìn thấy Đổng Hàn Thanh, cô quay đầu về muốn phía không muốn nhìn thấy anh ta.
“Tôi chỉ làm chuyện tôi thấy mình nên làm.” Anh ta đổ canh từ trong cạp lồng ra tầm nửa bát, lại nói: “tên lái xe chạy mất rồi, đúng lúc tôi có việc ở gần đó nên liền đưa em tới bệnh viện.”
“Cảm ơn, tôi sẽ trả tiền viện phí và các khoản phí liên quan khác cho anh, từ nay về sau chúng ta không còn là bạn bè nữa.”
Lương Nặc cũng chẳng khách sáo gì: “Tôi không muốn nghe anh nói nữa, anh có thể rời khỏi đây được chưa?”
“Được, chút tiền viện phí coi như đó là sự bồi thường cho việc tôi đã lợi dụng em, không cần phải trả lại cho tôi.” Đổng Hàn Thanh khẽ cười, đứng dậy bước đi, khi bước tới cửa,đột nhiên đứng khựng lại nói: “Cuối tháng tôi sẽ đi pari, trong một thời gian ngắn, em sẽ không phải nhìn thấy tôi nữa....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)