“Thế này thì tốt rồi, lão phu nhân cũng cho tôi một khoản tiền lớn coi như là phí chia tay, sau này anh đừng làm phiền tôi nữa, sim điện thoại tôi cũng sẽ đổi, sau này chúng ta sẽ không liên quan gì tới nhau cả!”
Nhưng trong tim cô thì đang rỉ máu.
Bắc Minh Dục không nói thêm gì, đồng tử mắt sâu hoắm như một hang động đen ngòm không thấy lối ra, nhìn chằm chằm vào cô, như kiểu muốn cô biến thành không khí để có thể hấp thụ hết vào trong, Lương Nặc không dám nhìn vào đôi mắt ấy, liền quay người bước đi.
Vừa bước tới cửa, đnag định giơ tay lên nắm lấy cánh cửa kéo ra.
Hai cánh tay đột nhiên ôm chặt lấy eo cô từ phía sau, lưng cô như đang chạm vào một bức tường to lớn, Bắc Minh Dục cúi đầu xuống, cằm anh đặt lên vai cô.
Lương Nặc muốn thoát ra khỏi anh nhưng không làm thế nào chống cự nổi.
“Cô đã cho em bao nhiêu tiền? Anh cho em gấp đôi...đừng bỏ đi, hãy trở về bên cạnh anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

