“Chị....” trong lòng Lương Nặc tràn lên sự xúc động: “Cảm ơn chị...”
Máy bay sắp cất cánh rồi, Kỷ Sênh đột nhiên lôi cô sang một bên vẻ thần bí, nói: “Cậu nói xem , không phải trong bụng cậu có một chồi non bé nhỏ, vì sợ Bắc Minh phu nhân cắt đứt nó đi mà chạy ra nước ngoài chốn đấy chứ?”
Không phải vậy thì sao không đi thực tập ở công ty của gia đình?
Càng lúc Kỷ Sênh càng cảm thấy rất có khả năng đó, lại liếc mắt đề phòng: “Nói, có phải cậu mang thai rồi không? Bao lâu rồi?”
Lương Nặc lườm Kỷ Sênh một cái, bất lực nói: “Cậu sau này bớt xem phim Hàn Quốc đi nhé...tớ sao lại mang thai được chứ?”
“Tớ nói thật đấy! tớ biết đêm trước hôm xảy ra tai nạn xe cậu đã chốn đi gặp Bắc Minh Dục! Nói nhanh lên, chậm kinh bao lâu rồi?”
“......” Lương Nặc đánh vào người Kỷ Sênh một cái, lườm nói:“ Tối hôm đó bọn tớ không xảy ra chuyện gì, hơn nữa...đến tháng rất đúng ngày, vừa tới tối qua!”
KỶ Sênh lúc này mới hết sốt sắng, gật gật đầu: “Vậy thì tớ yên tâm rồi, đứa bé dù gì cũng là một mạng người, lại vô tội nữa! Có điều sai cậu lại phải ra nước ngoài, sao không ở luôn công ty của mình? Vừa gần vừa tiện!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)