Lương Nặc làm xong bữa tối, đợi Bắc Minh Dục về, chuông cửa vừa reo lên, cô vui mừng chạy nhanh ra mở cửa nhưng bất ngờ nhìn thấy vú Hà.
Cô đơ người ra một lát,định đóng nhanh cửa lại không cho bà ta vào.
Nhưng vú Hà đã phản ứng nhanh hơn cô, bà ta bước một bước dài tiến vào cửa.
Vú Hà liếc nhìn cô từ đầu tới chân rồi ngồi tự nhiên ngồi xuống ghế sô pha khi chưa được mời, nói: “Lý đạo trưởng đã nói rồi, bản mệnh của cô đã thay đổi, không những không giải quyết được bệnh tình của thiếu gia nữa mà còn làm cho thiếu gia và Bắc Minh gia lâm vào cảnh không lối thoát, lẽ nào cô lại ích kỷ như thế?”
Sắc mặt Lương Nặc có chút trắng bệch ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)