“Biết thì sao chứ? cùng lắm thì mắng vài câu, em cũng có đứng trước mặt Cô mà chịu trận đâu, lẽ nào một hai tin tức được truyền tới tai lại có thể làm Cô lâm trọng bệnh? Lần này tuy nói là anh gặp họa thật, nhưng cũng là do có người hãm hại anh mới bị tạm giam như thế.”
Lương Nặc nghe mà cay hết sống mũi, đơ người ra nhìn anh cảm động, không biết nên nói gì.
“Nói cho cùng à! Em vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh.”
“Không phải vậy!” Lương Nặc vội vàng phủ định, hai tay đột nhiên đặt lên vai anh rồi ngả đầu vào người anh, nói nhỏ nhẹ: “Em chỉ là rất sợ anh chẳng còn quan tâm tới em nữa, cũng sợ bản thân mình có thể hại tới anh, đưa anh và tập đoàn Bắc Minh vào tình trạng khó khăn.”
“Thôi được rồi, đừng nói những điều không lành như thế, vận mệnh anh nằm trong tay anh chứ ông trời cũng không quyết định được, chỉ cần anh muốn làm, thì kể cả lời dự đoán của Lý đạo trưởng có khủng khiếp hơn nữa anh cũng không sợ! Bây giờ, điều duy nhất anh cần là em cùng với anh vượt qua những khó khăn, cùng nhau tiến lên phía trước.”
Lương Nặc xúc động nhìn anh, hai mắt ngấn lệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)