Lương Nặc sau khi ăn xong bữa tối cũng không gọi điện thêm cho Bắc Minh Dục, ngoan ngoãn lên giường đi ngủ.
Lúc nửa đêm, đột nhiên trên giường xuất hiện một cơ thể to lớn.
“Aaaa...”
Lương Nặc nửa mơ nửa tỉnh bị Bắc Minh Dục hoàn toàn chiếm hữu, không làm chủ được bản thân cũng dang tay ôm chặt lấy eo anh: “Anh...sao anh lại đột nhiên về vào giờ này?”
“Cô tỉnh rồi thì về thôi!”
Lương Nặc nằm trên giường thở hổn hển nghe rõ tiếng thở của cô, cố ép bản thân quên đi sự việc về Bắc Minh phu nhân, chỉ biết cố gắng tận hưởng cảm xúc hạnh phúc ngay lúc này.
“Sao...sao anh vẫn chưa bỏ ra?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)