Cô cắn chặt lấy môi mình tới nỗi chảy cả máu ra.
“Tại sao...tại sao các người lại đối xử với tôi như vậy?”
Vú Hà vừa nghe thấy vậy, khóe mắt bà ta sáng lên một ý nghĩ, rút điện thoại ra ấn nút ghi âm.....
“Đây là điều đương nhiên, nữ chủ nhân của Bắc Minh gia nhất định phải là người con gái đoan trang danh tiết, nếu cô muốn trách thì hãy trách tên dâm phụ kia, chính hắn ta đã hại cô có kết cục như thế này! Có điều cô đúng là cũng trọng tình trọng nghĩa đấy, đến nước này rồi mà vẫn một lòng bảo vệ tên dâm phụ đó.”
“Không!” Lương Nặc đau khổ nắm chặt hai tay, mắt đỏ ngầu: “Tôi không hề biết hắn ta là ai, tôi cũng chưa bao giờ muốn bảo vệ hắn ta! Tôi hận hắn ta không chết quách đi, sao lại muốn bảo vệ hắn ta chứ? Nhưng vú Hà à! Tôi từ đầu tới cuối đều là kẻ bị hại, sao các người không thể tha cho tôi?”
“Ngây thơ!”
Ánh mắt vú Hà như đâm xuyên qua người cô, nói với giọng uy hiếp: “Thiếu gia hận nhất là bị phản bội, không kể cậu ấy động lòng trước cô như thế nào, chỉ cần những bức ảnh này lộ ra, thiếu gia tuyệt đối sẽ không tiếp tục mối quan hệ với cô nữa, cho nên, đừng có nghĩ cách để thú nhận với thiếu gia, nếu vậy thì có là tự đào hố chôn mình mà thôi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)