“Em nói gì? Tôi nghe không rõ!”
“Ông xã.”
“Gọi âu yếm một chút xem nào, lúc trên giường chẳng phải dễ thương lắm à?”
Trên bàn bày đầy các thức ăn, màu sắc, mùi vị đều vô cùng hấp dẫn.
“Ăn cơm thôi!”
Lương Nặc vẫn giả vờ giận dỗi: “Tôi đi ra ngoài ăn!”
“Em chắc chắn sẽ đi ra ngoài ăn không?” Bắc Minh Dục cười mỉm nhìn cô, Lương Nặc nói ngạo mạn: “Anh đã cố tình trêu tôi như thế, tôi mà còn ở đây ăn thì mất mặt quá~”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)