Lương Nặc vừa dứt lời cửa phòng tắm liền bị Bắc Minh Dục kéo ra.
Thân thể cường tráng khỏe mạnh của anh hiện ra trong nháy mắt.
Hơi nước trong phòng tắm tràn khắp phòng làm cho cô nhìn không được rõ ràng lắm nhưng hơi lạnh từ bên ngoài thổi vào, cô chú ý thấy trên eo Bắc Minh Dục đang quấn một chiếc khăn tắm to trắng – loại mà bình thường hàng ngày anh vẫn dùng.
Bắc Minh Dục nheo nheo mày đắc chí, giơ tay ra đỡ lấy chiếc khăn đồng thời cũng nắm lấy tay cô kéo vào lòng mình.
Đột nhiên, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, đôi môi anh ghé sát vào tai cô mấp máy.
“Tôi chỉ nói là quên mang khăn tắm chứ có nói là quên mang cái cũ hay cái mới đâu!”
“Anh....” Lương Nặc tức giận đẩy anh ra lườm anh: “Đúng là không biết xấu hổ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)