Sức khỏe Lương Nặc vốn dĩ cũng không tới nỗi nào, nhưng gần đây liên tiếp gặp phải những tại họa mà đến người khỏe mấy cũng không chịu được, bác sĩ góp ý cô nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều hơn nhưng cũng góp ý cô không nên ở suốt trong bệnh viện.
Dù gì thì vụ sạt lở đất đá đó đã dẫn tới thiệt hại nặng nề về người, người bị thương nhiều mà người chết cũng có, vết thương của cô cũng may chỉ là bị thương nhẹ.
Ngày xuất viện, Lương phu nhân giúp cô thu dọn đồ đạc còn Đổng Hàn Thanh làm tài xế cho cô.
“Nặc Nặc, con có muốn cùng ta về Lương gia không? Mẹ thấy Đổng Hàn Thanh đối với con rất tốt, rất thật lòng đấy, cái mụ già ở Bắc Minh gia kia thì như mụ phù thủy ấy, vừa nhìn đã thấy sợ.”
Trước khi lên xe, Lương phu nhân ghé vào tai cô nói.
Lương Nặc liếc nhìn Đổng Hàn Thanh đang đứng ở một nơi không xa, cô vội vàng lắc đầu: “Mẹ, những lời như thế này từ lần sau không được nói linh tinh đâu, trừ khi Bắc Minh gia trục xuất con ra khỏi nhà, bằng không, con không thể rời xa thiếu gia.”
Lương phu nhân vẫn giữ nguyên lập trường, nói rất cay nghiệt.
“Sẽ không thế đâu, mẹ yên tâm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


