“Anh đừng có ép tôi....” Kỷ Sênh nói cứng rắn.
“Một đứa trẻ!Chỉ hai năm đổi lại cho mẹ cô một cuộc sống cả đời vinh hoa phú quý ở Lý gia, lẽ nào như thế cô còn lỗ à? Đừng quên rằng, nếu không phải hai năm trước cô giết đi đứa con của tôi thì bây giờ nó có thể gọi tôi một tiếng Cha rồi đấy!”
Trong giây lát, nước mắt Kỷ Sênh lăn dài trên má.
Cô nghe thấy bên tai có người đang gọi tên cô, tiếng nói đó càng lúc càng rõ ràng hơn, hình ảnh mờ ảo trước mắt cũng dần dần sáng rõ hơn, cô từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Đổng Hàn Thanh và sự bài trí của căn phòng lạ.
“Anh Đổng.....”
Cô đột nhiên ngồi dậy, cô sợ sệt nói: “hóa ra thực sự là anh đã cứu tôi? Tôi vẫn còn tưởng tất cả chỉ là một giấc mơ.”
“Lúc nãy lên xe em đã hôn mê rồi, dọa tôi sợ hết hồn.” Đổng Hàn Thanh nhẹ nhàng lại tỏ ra xót xa, thương cô, rồi lấy tay vỗ nhẹ vào lưng cô động viên: “Bây giờ mọi chuyện ổn cả rồi, không sao nữa!”
“Cảm ơn anh, anh Đổng....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

