Lúc trước biện độ vận động quá lớn, Bắc Minh Dục cảm thấy cơ thể mỏi dã dời, nghỉ một lát tinh thần anh đã khôi phục, anh dùng hai cánh ta to lớn ôm trọn lấy Lương Nặc bế cô chạy thẳng tới chỗ chiếc máy bay trực thăng.
Cũng may, trên máy bay cái gì cũng có, bao gồm cả thuốc hạ sốt, sau khi cho cô uống thuốc hạ sốt, anh đắp chăn lên người cho cô ngủ một giấc, khi cảm thấy cô hạ sốt rồi Bắc Minh Dục mới khẽ khàng nằm xuống cạnh cô rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Sáng ngày hôm sau, gió mưa đã tạm ngớt, sạt lở đất cũng không còn tiếp diễn nữa.
Bắc Minh Dục lại bế Lương Nặc đặt dưới gốc cây tối qua, nhìn cô rồi nói với thư ký Tôn: “Đi thôi, chúng ta về.”
“Vâng?” Thư ký Tôn trả lời theo phản xạ rồi mới giật mình hỏi: “Thế còn thiếu phu nhân thì làm thế nào?”
“Không chết được đâu.” Bắc Minh Dục lại ngoái đầu nhìn cô lần nữa, nói: “Tôi đã thông báo với Lương phu nhân rồi, chắc sẽ rất nhanh thôi bà ấy sẽ tìm tới nơi, hơn nữa dưới núi đội cứu hộ chắc cũng đã bắt đầu tìm kiếm rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

