Ánh mắt Kỷ Sênh sáng lên: “Hội trưởng! Chúng tôi trước khi xuất phát đều nhớ số điện thoại của hội trưởng!”
Vừa dứt lời, cô nhanh chóng ấn gọi cho hội trưởng, nhưng câu trả lời cô nhận được làm cô có cảm giác tội lỗi hơn bất cứ chuyện gì, rồi giận bản thân mình, sau cùng là hốt hoảng.
Hội trưởng nói: “Một giờ trước cậu ấy đi ra ngoài để tìm cậu rồi mà, chúng tôi phát hiện ra có hiện tượng sạt lở đã thu xếp đồ đạc rời đi rồi, Lương Nặc cậu ấy.....chúng tôi không liên lạc được với cậu ấy, rất xin lỗi.
“Tôi đi tìm người!” Kỷ Sênh nói: “Cô ấy là vì đi tìm tôi mà tách ra với cả hội, bây giờ hội trưởng đã cùng mọi người rời khỏi nơi đó rồi....kể cả phải chết, tôi cũng không để cô ấy phải một mình.”
Bắc Minh Dục chẳng thèm quan tâm tới lời Kỷ Sênh, cầm lấy điện thoại rồi quay người bước đi, trước khi bước đi, Kỷ Sênh nhìn thấy anh lại đang gọi điện cho ai đó.
Cô thở dài không ra tiếng.
Trong mắt anh đúng là chỉ có mình Lương Nặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)