Hoặc cũng có thể là do hai người đã sống cùng với nhau từ bé lại có chung dòng máu.
“Chị!”
Lương Nặc tiến lại gần ngồi xuống trước mặt cô ta, thuận tay cũng đặt chiếc túi xách sang một bên.
Lương Vân giật mình quay đầu lại nhìn, khẽ cười: “Em đến rồi à, thích ăn gì cứ gọi nhé, chị em ta đã lâu quá rồi không gặp, hôm nay ngồi nói chuyện cho thoải mái, xa có mấy tháng chị phát hiện là nhớ em lắm rồi.”
“Chị...bao cả nhà hàng này rồi à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
