Buổi tối mười giờ Bắc Minh Dục cuối cùng cũng trở về nhưng sắc mặt tái mét, tính mạch hai bên thái dương giật đùng đùng, đúng như kiểu vừa tức giận xong. “Anh về rồi đấy à? Đã ăn cơm chưa?” Lương Nặc hỏi quan tâm.
Bắc Minh Dục liếc nhìn cô rồi tỏ vè không muốn nói chuyện: “Bận sắp chết rồi ai mà còn nhớ đến chuyện ăn uống nữa.”
“Để tôi đi gọi đồ ăn giúp anh.” Lương Nặc chạy ra ấn gọi đường dây điện thoại nội bồ trong khách sạn nhờ nhân viên phục vụ mang bữa tối lên. Bắc Minh Dục vừa ăn vừa gọi điện nói chuyện với thư ký Tôn, câu nào cũng nhắc tới người phụ trách cũ đã bị đuổi việc của công ty. Đến khi anh cúp máy điện thoại, ngẩng đầu lên thì đang thấy khuôn mặt ngơ ngác tò mò của Lương Nặc đang nhìn anh.
“Nhìn chằm chằm tôi thế làm gì?”
Lương Nặc khẽ hắng giọng rồi nói: “ Anh đẹp trai nên thích nhìn thôi!”
“Tôi không dễ tin người thế đâu nhé!” Bắc Minh Dục vẫn vừa ăn vừa nói, thái độ có vẻ tốt hơn lúc mới trở về rất nhiều: “Lát nữa có khả năng tôi vẫn phải ra ngoài giải quyết một số việc, nếu em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, không phải đợi tôi về làm gì!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

