Đầu Lương Nặc trống rỗng khi nghe những lời nói đó.
Khi cô lấy lại tinh thần thì hai người đã đặt chân vào trong một cửa hàng chuyên bán trang phục truyền thống bằng tơ lụa, cửa hàng được thiết kế, trang trí đúng theo kiểu phong cách cổ kính, ngoài cửa treo hai chiếc đèn lồng to đùng, đèn Led trong phòng chiếu ra ánh sáng lại được màu sắc của trang phục phản chiếu lại, tạo ra hiệu ứng ánh sáng ngũ sắc rất đẹp mắt.
“Đi xem xem bộ nào phù hợp mà thích nữa, đừng có mà xót tiền, chồng em cái gì cũng thiếu chỉ có tiền là không thiếu!”
Lương Nặc bị anh đẩy vào trong, cô chọn một chiếc váy xòe với màu sắc nhẹ nhàng, cô vừa thay đồ vừa nghĩ tới lời Bắc Minh Dục nói “hẹn hò”. Hai người họ như thế này được tính là hẹn hò ở một đất nước cách xa quê hương hàng ngàn cây số?
Chỉ nghĩ tới thôi mà khuôn mặt cô nóng ran, đỏ bừng lên, tim đập thình thịch. Khuôn mặt vẫn còn đỏ cô bước ra từ phòng thử đồ, nhân viên cửa hàng liên mồm khen cô dáng đẹp, mặc lên rất có khi chất, mặc bộ đồ này nhìn chỉ như cô gái 17 18 tuổi vậy, nhìn trẻ lắm, đúng lúc đó Bắc Minh Dục nghe thấy câu nói đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


