Bắc Minh Dục giả vờ suy nghĩ rồi chuyển chủ đề câu chuyện: “Hàng năm các anh hối lộ bao nhiêu tiền cho người phụ trách vấn đề này ở công ty?”
“Tôi.....”
“Thông báo với anh một câu để anh biết, người phụ trách của công ty ở Hàn Quốc này đã bị đuổi việc và thay vào đó là một người khác rồi, còn anh....thật là ngại quá, tôi gần đây tính khí thất thường, mắt thì liên tục bị cát bay vào, ngứa lắm....giấy mời của luật sư sẽ rất nhanh được gửi tới anh thôi, có gì muốn nói nữa thì chúng ta gặp nhau ở tòa án nói tiếp nhé.”
Bắc Minh Dục dùng cách nói chuyện này làm cho người đối diện anh toàn thân run lẩy bẩy, Lương Nặc lần đầu tiên thấy anh thế này, trước đây đúng là tính khí anh không tốt, toàn thích nói những lời độc mồm độc miệng, nhưng từ trước tới này đều rất thẳng thắn, không vòng vo tam quốc rồi dồn người khác đến bước đường cùng như thế này....
Nhưng hai người ngồi song song nhau, cô bóp một lúc đã cảm thấy cổ tay rất mỏi.
“Mỏi tay rồi?” Bắc Minh Dục không biết từ lúc nào đã mở mắt nhìn cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


