Lương nặc cố ý nhăm nhúm mặt lại, còn lấy tay lên che che mũi: “Có lúc tôi thấy có mùi, có lúc lại không thấy, thiếu gia, rốt cuộc thì hôm nay anh đã đi tới những đâu, sao trên người dính mùi gì mà lạ thế?”
Bắc Minh Dục có chút ngạc nhiên kèm sự tò mò khó hiểu nhìn cô, rồi lật chăn ra khỏi giường đến quần áo cũng không thèm mặc.
“Anh định làm gì?”
“Đi tắm để rửa sạch cái mùi trứng thối chế tiệt đó đi!” Bắc Minh Dục cắn môi nhăn mặt nói, sắc mặt còn kèm theo sự tức giận đùng đùng, Lương Nặc không ngờ anh lại tức giận tới thế, cô thăm dò nói: “Cũng không phải nặng mùi lắm đâu, hơn nữa anh cũng vừa tắm rồi đúng không?”
“Em đang trêu tôi đấy à?” Bắc Minh Dục ném cho cô ánh mắt sắc lạnh.
Khi Bắc Minh Dục đang tắm, cô cũng nhớ ra hai bộ vest mua cho anh, cô mở cửa tủ lôi chúng ra, tay trái cầm một bộ, tay phải cầm một bộ, ngắm nghía so sánh hồi lâu cô thấy bộ nào cũng đẹp nhưng không biết anh thích bộ nào.
Nửa tiếng sau, tiếng vòi nước hoa sen trong nhà tắm vẫn chảy không ngừng, thậm chí càng lúc càng to hơn mà không thấy động tĩnh gì của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


