Giang Tiểu Nhiễm ôm chậu nước nhìn hắn: “Tiên... Cố thiếu gia không xuống dưới dùng canh sao?”
Ai da, thật trùng hợp!
Trong bộ “Tiên Tôn Bá Đạo Yêu Ta” hôm qua, có một nhân vật phản diện họ Cố, mọi người đều thân thiết gọi hắn là Cố thiếu gia.
Hệ thống: [Tại sao ký chủ của ta cứ nhất định phải không ngừng đắc tội với đùi vàng vậy? Gấp lắm rồi, online đang chờ mà~”
Cố Khê không để ý đến nàng mà quay người trở về phòng. Trước khi đóng cửa, hắn buông lại một câu: “Hôm qua rất đẹp.”
Giang Tiểu Nhiễm chẳng hề bị đả kích chút nào. Đây chẳng phải là điều đương nhiên sao?
Không nhìn xem hôm qua hắn vẽ ai. Mẫu thân mỹ lệ cùng phụ thân anh tuấn sinh ra một Giang Tiểu Nhiễm vừa đáng yêu, thông minh lại mê người, sao có thể là thứ mà đám người không thuần khiết, hay làm bộ làm tịch kia có thể sánh bằng?
Mẫu thân của Giang Tiểu Nhiễm năm xưa đi theo con đường diễm áp quần phương, đến lượt Giang Tiểu Nhiễm tự nhiên cũng kế thừa sự nghiệp của mẫu thân.
Giang Tiểu Nhiễm vắt chiếc khăn nóng, lau Hôi Tiểu Béo một lượt, đặc biệt lau kỹ bốn cái móng vuốt.
Hôi Tiểu Béo đang ngủ ngon lành liền bị đánh thức nên vô cùng bất mãn.
Giang Tiểu Nhiễm túm lấy tai nó: “Ngươi chính là kẻ muốn ôm đùi Cố thiếu gia. Nhỡ một lát nữa ngươi để lại hai dấu chân đen sì trên bộ y phục trắng tinh không tì vết của hắn... Ngươi nghĩ xem mình sẽ được chôn ở đâu? Quan tài muốn dùng loại nắp gập hay nắp trượt?”
Cố thiếu gia ở phòng bên cạnh, thính lực cực tốt: “……”
Trên người hắn có Tị Trần Châu, chính là thứ Hôi Tiểu Béo vớt ra từ mực. Vì vậy, dù có chạm vào y phục của hắn cũng không thể để lại dấu chân.
Trong lòng Giang Tiểu Nhiễm cười lạnh. Các ngươi đúng là đám phàm nhân ngu xuẩn chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong!
Chẳng phải hôm qua còn đuổi theo lão nương vào tận ruộng ngô, muốn thiêu chết lão nương sao?
Trên mặt nàng lại nở nụ cười ngượng ngùng: “Tỷ tỷ ta không được khỏe, ta ăn xong sẽ mang phần lên cho tỷ ấy.”
“Để ta mang lên cho! Đừng để cô nương ấy đói.”
“Không cần đâu, tỷ ấy vừa uống thuốc xong đã ngủ say rồi.”
Giang Tiểu Nhiễm khéo léo từ chối. Tiểu nhị cũng không kiên trì nữa, gọi món cho nàng xong liền đi làm việc khác.
Giang Tiểu Nhiễm quả thật lại mang một phần cơm lên. Có điều là nàng mang cho Hôi Tiểu Béo.
Hôi Tiểu Béo không biết dùng đũa, nó xoạch một tiếng bẻ gãy một chiếc, sau đó rắc một tiếng cắn đứt: “Cây trúc này không ngon bằng trúc ở sau núi nhà bọn ta.”
“Cái này gọi là đũa. Ta cảm tạ cả nhà ngươi. Cũng không biết có phải bồi thường hay không nữa...”
Giang Tiểu Nhiễm lấy ra hai mảnh đũa còn lại, miễn cưỡng vẫn có thể dùng được, gắp một miếng măng đút cho Hôi Tiểu Béo: “Ngươi nói xem, ngươi ngốc thế này, có phải thường xuyên bị người ta bắt nạt không?”
Vì miệng gấu trúc quá lớn, Hôi Tiểu Béo đành biến thành hình dáng một tiểu hài tử, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường để được đút ăn. Cậu bé vừa nhai măng vừa nói: “Đúng là rất ngốc.”
(Mình nhắc lại nha: Hôi Tiểu Béo biến thành hình người sẽ gọi là cậu bé, biến lại gấu trúc là gọi nó)
Thấy miệng cậu bé chu lên, Giang Tiểu Nhiễm vội xoa đầu cậu bé:
“Ta nói đùa thôi. Béo nhà chúng ta thông minh lắm. Còn biết phải ôm đùi Cố thiếu gia nữa.”
“Ngốc thì đáng bị người ta bắt nạt sao?”
“Không đáng.”
Giang Tiểu Nhiễm không nhịn được lại muốn rót canh gà: “Lúc nhỏ ta cũng từng rất ngốc. Ở trường... Không phải, ở học viện, mọi người đều rất thích xa lánh ta. Tiên sinh đi đầu trong việc coi thường ta, đám trẻ con kia cũng hùa theo bắt nạt ta, xé sách của ta, còn giấu bài tập của ta.”
Hôi Tiểu Béo nghe rất chăm chú, đến cả miếng măng trong miệng cũng quên nuốt: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó à? Ta không bịa tiếp được nữa...”
Giang Tiểu Nhiễm từ nhỏ đã có tính tình ngang ngạnh. Chỉ có nàng đuổi theo đánh người khác, chứ chưa từng có ai dám bắt nạt nàng.
(má làm như thật luôn á, edit bộ này mà tui thấy tui bị dắt như con bò luôn)
Hồi tiểu học, có một nam sinh cố ý giẫm lên sách bài tập của nàng. Giang Tiểu Nhiễm quay đầu liền ném cặp sách của hắn từ tầng bốn xuống, sách giáo khoa và văn phòng phẩm rơi vãi khắp mặt đất.
Sau đó phụ huynh bị gọi đến.
Mẫu thân Giang Tiểu Nhiễm còn tranh cãi thẳng với phụ huynh đối phương:
“Ra tay trước thì nhận hậu quả. Nếu không muốn bị người ta ném cặp sách thì phải dạy dỗ con mình cho tốt. Không phải ai cũng nên nhẫn nhịn chịu đựng. Cứ không bắt nạt được người yếu thế là chạy đến đây than thở à? Ha ha...”
Thấp bé, gia cảnh không tốt hoặc thành tích học tập kém... Những điều này đều có thể trở thành nguyên nhân khiến một đứa trẻ bị bắt nạt.
Nhưng mẫu thân Giang Tiểu Nhiễm chưa bao giờ cho phép nàng đi bắt nạt người khác.
“Có bản lĩnh thì đối đầu với kẻ mạnh. Còn nếu chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thì đừng nói mình là con gái của ta.” Mẫu thân Giang Tiểu Nhiễm ân cần dạy bảo nàng như vậy.
Hôi Tiểu Béo dù biến thành hình dáng tiểu hài tử thì tay chân vẫn ngắn ngủn. Cậu bé vừa nhào tới đã muốn quyết đấu với Giang Tiểu Nhiễm nhưng bị nàng dùng một tay chống lên trán. Đôi tay ngắn ngủn cứ thế quơ loạn xạ.
“Không được quậy nữa, ăn cơm cho đàng hoàng.”
Giang Tiểu Nhiễm búng nhẹ lên trán cậu bé: “Ngon không? Tối nay phải lấy cho ngươi một cái muỗng mới được.”
Hôi Tiểu Béo ngoan ngoãn ăn xong, định sang phòng bên cạnh ôm chân Cố Khê chơi nhưng lại sợ bị ném từ trên cao xuống, rơi thành một đống bẹp dí nên chỉ đành buồn bực nằm trên giường, nghiến răng ken két.
“Bẩn chết đi được!”
Giang Tiểu Nhiễm túm tai kéo tiểu hài tử lại: “Biến về lại hình dạng thú đi, để ta ôm một lát.”
Cục bông tròn chậm rãi chui vào lòng Giang Tiểu Nhiễm.
Giang Tiểu Nhiễm vuốt bộ lông xám mềm mại của nó: “Tối nay nhuộm ngươi thành màu đen thử xem nhé? Mặc dù ta cảm thấy màu xám cũng khá đẹp.”
Hôi Tiểu Béo vui vẻ vẫy vẫy móng vuốt nhỏ.
Giang Tiểu Nhiễm nắm lấy móng vuốt của nó: “Béo à, bất kể có ngốc hay không, ngươi đều không nên bị người khác bắt nạt. Những kẻ bắt nạt người khác đều là người xấu. Sau này nếu còn có người xấu bắt nạt ngươi, cứ nói cho ta biết, ta sẽ mắng chết hắn.”
Tiểu Hệ Thống: [Ô ô ô ô…]
Giang Tiểu Nhiễm: “??? Liên quan gì đến ngươi? Ngươi cũng bị người ta bắt nạt à? Có cần ta đi mắng papa của ngươi không?”
Tiểu Hệ Thống: [Ký chủ thật ấm áp, Đây đây... đây chính là nam nhân ấm áp trong truyền thuyết sao?]
Giang Tiểu Nhiễm: “Cút đi!”
Tiểu Hệ Thống: [Trẫm không cút!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



