Bởi vì tối qua mải xem phim truyền hình nên ngày hôm sau Giang Tiểu Nhiễm thành công ngủ nướng, bỏ lỡ khung giờ livestream buổi sáng. Cũng giống như dân công sở hoặc học sinh, mọi người thường tranh thủ xem livestream trên đường đi làm hoặc đi học.
Nàng trùm chăn kín đầu, mơ mơ màng màng nói: “Giữa trưa cũng được, giờ nghỉ trưa cũng coi như là khung giờ cao điểm.”
Hệ thống: [Ngài thật sự là một yêu quái được họa bằng Ngũ Sắc Mặc sao? Ta đọc ít sách nhưng cũng đừng có lừa ta.]
Giữa trưa.
Giang Tiểu Nhiễm lập tức xốc chăn lên: “Không kịp rồi! Nhưng mà ta đói quá!”
Hệ thống: [Mặc kệ có đói hay không, dù sao cũng phải vẽ mặt xong rồi mới được ra ngoài chứ! Ta không muốn lại biến ra cầu trượt nữa đâu, nơi này là tầng ba đấy!]
Giang Tiểu Nhiễm với mái tóc rối như tổ quạ: “Q-Q... Ngươi hung dữ với ta!”
Phòng trọ ở khách điếm cũng không tệ, sạch sẽ sáng sủa, mang đậm nét cổ kính. Giang Tiểu Nhiễm vừa ngáp vừa ngồi trước bàn trang điểm, chờ hệ thống mở chế độ livestream.
Hệ thống: [Bíp… Chế độ livestream đã bật. Có mở phần bình luận không thưa ký chủ?]
“Mở đi, không có bình luận thì còn gì thú vị.” Giang Tiểu Nhiễm trước tiên chải mái tóc dài cho gọn gàng, sau đó hướng về phía màn hình, để lộ khuôn mặt trắng nõn như quả trứng, “Chào buổi trưa mọi người, ta là Tiểu Nhiễm ~ Cả nhà ăn cơm trưa chưa? Ta đói quá!”
Ban đầu, số người xem không nhiều, phần lớn đều gửi lời chào hỏi.
[Tới trước nè!]
[Ăn rồi!]
[Hôm nay Tiểu Nhiễm cũng phải để ta bao trọn, tung hoa!]
Sau đó, phong cách bình luận nhanh chóng thay đổi.
[Mẹ ơi! Tiểu Nhiễm, mặt của cô đâu rồi! Hiệu ứng đặc biệt này chắc chỉ đáng năm hào thôi nhỉ!]
[Đại tỷ chơi lớn thật đấy, đến mặt cũng bỏ luôn rồi!]
Giang Tiểu Nhiễm vừa mài mực trong nghiên vừa liếc nhìn bình luận, nói: “Từ sau khi không biết xấu hổ, cả người đều trở nên manh manh đáng yêu.”
Có người xem phát hiện món đạo cụ kiểu mới trong tay nàng… là bút lông.
[Đây là bút lông thật sao?]
[Chắc là sản phẩm mới của thương hiệu nào đó? Chỉ là bên ngoài được làm giống bút lông thôi?]
[Quảng cáo thì cút đi! Mấy hôm trước còn quảng cáo cho Tấn Giang, hôm nay lại quảng cáo sản phẩm mới. Sau này đừng gọi là bá chủ canh gà nữa, gọi là bá chủ quảng cáo luôn đi.]
Giang Tiểu Nhiễm là một thanh niên chính trực, thường xuyên dạy dỗ các cô gái trong livestream phải độc lập, tự mình vươn lên, dạy trẻ con phải nghe lời người lớn, thỉnh thoảng lại rót một bát canh gà uống lấy tinh thần. Vì vậy, nàng vẫn luôn bị người ta trêu chọc là “bá chủ canh gà”.
“Chỉ là một cây bút lông thôi, không có bất kỳ công năng đặc biệt nào khác.”
Giang Tiểu Nhiễm vẽ xong nét cuối cùng, chớp chớp đôi mắt long lanh vừa mới hoàn thành. Hàng mi đặc biệt dài, chớp chớp mấy cái, đáng yêu đến mức khiến người ta mềm lòng.
[Hiệu ứng này ít nhất cũng phải đáng một tệ ấy chứ!!!]
Số người xem nhanh chóng tăng từ hai chữ số lên ba chữ số. Đến khi Giang Tiểu Nhiễm vẽ xong đôi môi nhỏ hồng hào, số người xem đã nhảy lên năm chữ số.
Quà tặng cũng giống như hoa tươi, liên tục được người xem hào phóng gửi tới.
Mái tóc dài mềm mại xõa xuống vai, kết hợp với khuôn mặt thanh thuần đáng yêu. Giang Tiểu Nhiễm còn cố ý cắn nhẹ môi, mở to đôi mắt: “Đói quá à!”
[Ta nguyện dâng cơm trưa của mình cho nàng! Đáng yêu quá!!!]
[Trời ơi, bán manh như vậy là phạm quy đó!! Tim ta sắp tan chảy rồi!]
Cũng có người nghi ngờ Giang Tiểu Nhiễm là dùng video quay sẵn. Cho dù không phải, thì vẽ một khuôn mặt lên giấy trắng có gì khó? Muốn vẽ thế nào chẳng được.
Lượng quà tặng gần như ngang bằng với ngày thường. Đây chính là bước đầu tiên trên hành trình vạn dặm.
Tính toán xong sổ sách, Giang Tiểu Nhiễm hoàn toàn không để tâm đến những kẻ chửi bới và antifan. Nàng nhanh nhẹn búi tóc lên: “Khởi đầu tốt đẹp là đã thành công một nửa. Chúng ta đi ăn cơm thôi.”
Hệ thống: [Ký chủ, tóc xõa đẹp hơn nha.]
Giang Tiểu Nhiễm: “Ta cũng biết chứ. Nhưng nhỡ lại đánh nhau thì sao? Tóc xõa rất dễ bị người ta túm.”
Hệ thống: [……]
Vừa bước ra khỏi phòng, Giang Tiểu Nhiễm bỗng nhớ ra một chuyện, lập tức ngơ ngác.
Nàng trông khác hôm qua mà!
Sợ điều gì thì điều đó đến.
Tiểu nhị bưng nước ấm đi tới, nhìn thấy Giang Tiểu Nhiễm thì sửng sốt:
“Khách quan cũng là khách trọ trong tiệm bọn ta sao?”
Giang Tiểu Nhiễm chớp chớp mắt, chỉ vào căn phòng của mình:
“Đúng vậy. Hôm qua ta có việc nên bị trì hoãn, hôm nay mới đến trấn. Tỷ tỷ của ta ở phòng này. Chính là cô nương mặc bạch y giống ta, có đôi mắt đào hoa.”
“Ồ, ồ! Là cô nương ấy à. Ta có ấn tượng. Ta nghĩ cô nương ấy cũng nên thức dậy rồi nên cố ý mang nước ấm lên.” Tiểu nhị đỏ mặt.
...... Đại ca à, sao ngươi thích mang nước ấm thế nhỉ?
“Đa tạ tiểu nhị ca. Để ta mang vào cho, tỷ tỷ ta vẫn chưa dậy, ngươi vào trong cũng không tiện.”
Giang Tiểu Nhiễm làm bộ đáng yêu đến mức răng người ta cũng phải ê buốt.
Tiểu nhị đưa chậu nước cho nàng: “Cô nương cẩn thận. À... phòng bếp sáng nay vừa hầm canh, lát nữa cô nương đừng quên xuống dùng bữa trưa.”
Trẫm không muốn ăn canh!
Trẫm muốn ăn gà rán! Cái loại gà rán bảng hiệu lớn nhất, to hơn cả mặt ấy!
Hệ thống cảm thấy đôi mắt ngây thơ manh manh của Giang Tiểu Nhiễm lúc này hơi xanh lè, nó cũng không dám vỗ tay khen kỹ năng diễn xuất của ký chủ.
Cửa phòng bên cạnh, Cố Khê: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


