*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ánh nắng ban mai mờ ảo, không khí ban mai mang theo hơi thở ướt át trong veo, Lâm Lạc Tang nhìn chằm chằm thẻ bài trong tay rồi im lặng một lát, lúc này mới treo nó ở đầu ngón tay rồi quay đầu hỏi Bùi Hàn Chu:“Anh biết viết cái này đối phương sẽ nhìn thấy sao?”
Anh nhắm mắt:“Tôi biết.”
Cô nhướng mày:“Làm sao mà anh biết được?”
Cái này anh cũng thăm dò trước tiên hả?
Anh bất đắc dĩ: “Lúc tôi mới vừa xuống núi đã nhìn thấy, cây bút mà em cho tôi là do một chàng trai trước đó đã viết.”
“…… À.”Cô nói thầm,“Sao tôi không thấy được.”
Bùi Hàn Chu:“Em đang bận bịu cầm điện thoại chụp mặt trời mọc.”
Lâm Lạc Tang nghẹn lời, lúc này mới vuốt ve thẻ bài bằng gỗ trong tay rồi hỏi ông cụ: “Bọn con mang cái này đi hả ông?”
“Không cần,”ông lão vươn tay nhận lấy,“Nếu là bí mật, sau khi xem xong ông sẽ đốt từng cái một.”
Rồi sau đó tiếp tục xuống núi một mạch, Lâm Lạc Tang đều đang suy tư về việc bốn ký tự vô nghĩa trong thẻ bài của mình có cần thiết phải lãng phí tài nguyên để đốt hay không.
Cũng may bọn họ đi sớm, lúc này đội quân biển người còn chưa đến, Lâm Lạc Tang quay đầu lại nhìn thấy một vùng đầu người đen nghìn nghịt sắp lan tràn lại đây nên lôi kéo tay áo Bùi Hàn Chu chạy lon ton:“Đi đi đi, nhanh lên xe.”
Thức đêm hơn nữa tùy tiện ngủ một lát, thực ra toàn bộ ý thức của cô cũng không rõ ràng lắm, lúc chạy quên che mặt, sau khi bị người qua đường nhận ra đột nhiên chụp mấy tấm thì mới ý thức được không ổn nên cô xách khăn quàng cổ xoay vài vòng, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt đến kín mít, thiếu chút nữa ngay cả tầm mắt cũng che.
Mũi miệng bị che lại, sau khi kịch liệt vận động dưỡng khí cung cấp không đủ, lúc lên xe cô suýt chút nữa đã khiến mình bị ngạt thở nên cô kéo khăn quàng cổ đến chỗ cổ để thở ra nhưng vẫn cảm thấy không làm được gì, đầu ngón tay ấn trên tay vịn đã biến thành màu trắng xanh.
Anh không còn lời nào mà cởi bỏ vài vòng khăn quàng cổ rồi kéo xuống ném trên lưng ghế.
Cuối cùng bây giờ cũng thoải mái hơn rất nhiều, lực ngón tay của Lâm Lạc Tang được nới lỏng,“Cảm ơn……”
Cảm ơn được một nửa mới nhớ đến hình như anh không thích mình nói cảm ơn, cô lại mím môi, giờ phút này, vừa lúc có một cốc nước được đưa qua lấp đầy khoảng trống trong sự im lặng của cô.
Cô quay đầu ngước mắt lên, anh vừa cầm bình giữ ấm vừa nắm chặt cốc nhỏ, đổ cốc nước ấm đưa tới trước mặt cô, có sương mù lượn lờ bốc lên.
Lâm Lạc Tang sửng sốt vài giây.
Anh nhanh chóng thúc giục:“Em không khát à?”
Lúc này cô mới chớp đôi mắt như có phản ứng, không cao không thấp “ồ” một tiếng rồi vươn tay cầm lấy cái cốc:“Khát chứ.”
Trước khi uống, cô vô thức thổi hai lần nhưng nhớ ra điều gì đó lại lần nữa nghiêm túc nhìn anh.
“Cốc nước này cũng là do La Tấn không cẩn thận để lại sao?”
Bùi Hàn Chu: “…………”
Ý thức được cô lại đang mắng mình nghĩ một đằng nói một nẻo, anh nhíu mày và trầm giọng đáp:“Em đủ chưa? Không uống thì cho tôi.”
Cô ngậm cười né tay anh nhận lấy cái ly, sau khi lật ngược lại, không có tranh giành công kích, cô bảo vệ chiếc cốc của mình.
Lúc hai tay nắm lấy cúi đầu uống, cuối cùng cô cũng không nhịn được dường như cười thành tiếng, khí cười ép từ đầu lưỡi của cô vọt tới mặt nước, bọt nước bị bắn tung tóe, có một giọt dính lên chóp mũi cô.
Nhẹ nhàng sáng long lanh.
Lông mi quyến luyến của cô bị màn sương mù nhẹ nhàng vây lấy.
Anh cứ nhìn cô một lát như vậy, vốn dĩ nhíu mày lại nhưng không biết làm sao lại phẳng ra.
“……”
Sau khi ăn uống đơn giản, hai người khởi hành trở về, ven đường tựa như một bộ truyện tranh,cô cảm nhận được bầu trời sáng lên từng tấc một.
Bỗng nhiên lại nghĩ đến tấm thẻ bài anh viết kia.
Có rất nhiều lời nói trên môi nhưng cô lại từ bỏ sau khi nghĩ đến.
Có lẽ là cô đã quá lo lắng, lúc anh viết có thể hoàn toàn không nghĩ về phương diện kia, chỉ là bệnh nghề nghiệp của cô quấy phá mới cảm thấy trông có chút giống một bài thơ ẩn ý.
Vẫn là đừng hỏi, miễn cho anh phủ nhận và kỳ quái xấu hổ.
Cô dựa lên cửa sổ xe, cơn buồn ngủ ập đến, lúc cô gục lên cửa sổ sắp ngủ thì bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề: vừa rồi lúc ở đỉnh núi, cô gối lên cái gì mà ngủ?
Đáng tiếc chưa kịp nghĩ ra đáp án thì cô nặng nề bị túm vào trong mộng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)