Bùi Hàn Chu kéo Lâm Lạc Tang càng lúc càng xa, vốn dĩ nhóm phóng viên giải trí ríu rít xem náo nhiệt tức thì câm như hến, khóe môi nở lên một nụ cười xấu hổ cứng đờ, ngón tay đang gõ trên bàn phím run nhè nhẹ, ngỡ là ảo giác của bản thân.
Ai? Ai đề cập đến việc ly hôn?? Ai không đồng ý???
Có phải ngược rồi hay không……?
Liên quan đến nhân vật này không đúng!
Mà Lâm Lạc Tang bị anh dắt rời khỏi hậu trường, đi một mạch qua tiếng la hét ầm ĩ bên hông sảnh chính, thu hoạch không ít ánh mắt chú ý, kinh ngạc, do dự, chấn động tất cả đều có. Cô chạy đến chỗ bệ cửa sổ cùng với những ánh mắt tìm kiếm này.
Cách xa sảnh chính hơn trăm mét, nơi này rất yên tĩnh, còn có thể nghe thấy tiếng gió đêm đánh lên song cửa sổ.
Ánh đèn u tối, chỉ có ánh trăng lơ thơ mượn tiến vào vài phần, ngay cả mặt anh cũng không thấy rõ lắm.
Ngay lúc đó suy xét chỉ là thuận miệng nói ra, nếu cô đã muốn thoát thân thì không cho phép anh không đồng ý.
Giờ phút này, bốn chữ “Tôi không đồng ý” này tựa như bị ai đó ấn nút phát tự đầu, không ngừng cuộn trào tuần hoàn ở trong đầu cô, tư duy của cô lại ngắt kết nối, sau một lúc lâu mới tiếp lời:“…… Vì sao không đồng ý?”
Bùi Hàn Chu: “Vậy vì sao em muốn ly hôn?”
Về vấn đề này, cô tất nhiên đã nghĩ kỹ biện pháp đối đáp rồi.
Cô ngửa đầu, ánh sao vân vêở lông mi, cuối cùng tìm được chút tự tin: “Không phải anh nói tôi có thể đưa ra ly hôn mà không cần bất luận lý do gì sao?”
Yết hầu anh lên xuống một chút: “……”
Nghĩ đến mấy tháng trước lúc mình đối mặt với hợp đồng thì dửng dưng thoải mái, Bùi Hàn Chu thấy khó giải quyết mà nhéo mũi, áp dụng hình thức chết không nhận:“Đó không phải do tôi nói.”
Lâm Lạc Tang ngây ngốc:?
“Hợp đồng nói.”
“Hợp đồng là hợp đồng, tôi là tôi,”anh nói, “Chữ trên hợp đồng là chết nhưng người là sống.”
??? Cái gì??
Lâm Lạc Tang cảm thấy bản thân đang đánh một quyền vào trên đệm mềm, còn chưa kịp nghe thấy tiếng vọng thì toàn bộ sức lực bắn ngược trở về trên người mình.
Trong lúc nhất thời cũng không biết là mắng anh không biết xấu hổ trước tương đối tốt hay là phải thảo luận chuyện chính trước.
Bùi Hàn Chu nhìn về phía cô: “Trừ phi em đưa ra nguyên nhân ly hôn hợp lý thì tôi mới có thể suy nghĩ chuyện này hợp lý, nếu không thì không bàn nữa.”
Cô không biết nên làm sao nói rõ lí lẽ, càng không muốn bắt cóc anh về mặt đạo đức khiến anh đi tiếp thu sự mẫn cảm và trốn tránh của mình do gia đình mang đến, anh không cần thiết phải thừa nhận cho nên không cần hiểu biết, đó là vấn đề của bản thân cô.
Hiếu thắng như cô cũng không nguyện ý biểu hiện yêu thích của bản thân mà không được đền đáp lại.
Cho nên cô chỉ mở miệng nhưng một từ cũng không phát ra được. Năng lượng lớn nhất của cô chính là dùng hợp đồng lúc trước qua loa lấy lệ nhưng mà đấy cũng không phải là câu trả lời mà anh cần.
Cuối cùng, sau một thời gian dài chờ đợi, Bùi Hàn Chu lựa chọn nhượng bộ.
Giọng anh rất trầm mang theo bất đắc dĩ khàn khàn: “Tôi cảm thấy em còn chưa nghĩ xong không, có phải hay không?”
Cô muốn nói không phải nhưng bị anh hỏi như vậy, nơi nào đó trong lòng chống cự không được mà âm ỷ buông lỏng,“Tôi……”
“Tôi cũng chưa nghĩ xong,”người đàn ông ngắt lời rất nhanh, như là không muốn nghe thấy câu trả lời của cô vào giờ phút này, “Chúng ta cho nhau một ít thời gian tỉnh táo và bình tĩnh, chuyện này sẽ bàn lại sau.”
Anh dùng không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.
Lâm Lạc Tang biết bọn họ đều có tính cách rất quả quyết, giờ phút này hai bên do dự có lẽ là do chuyện tình cảm này quả thật khó có thể đưa ra kết luận nhanh chóng, cũng không thích hợp thảo luận trong lúc cảm xúc phập phồng.
Cho nên cuối cùng cô ổn định lại rồinói: “Được.”
“Trong khoảng thời gian này chúng ta vẫn lấy danh nghĩa vợ chồng ở chung, nếu sau khi nghĩ kỹ em vẫn muốn tách ra……”Anh dừng một chút, “Chúng ta bàn lại.”
“Ừm.”
Thật ra đến tình trạng bây giờ, cô cũng không cảm thấy cú điện thoại của mình ngay lúc đó là sai nhưng cũng không thể nói là nó đúng. Có lẽ lắng đọng lại sau một đoạn thời gian, cô sẽ rõ ràng hơn phải lựa chọn thế nào ở ngã tư đường.
“Tôi đã nói xong, em có điều gì muốn nói hay không?”
Cô lắc đầu.
“Lễ trao giải sắp bắt đầu rồi, trở về đi.”
Anh đi đến trước mặt cô rồi cungcánh tay lên.
Cô phản ứng một lát mới phát hiện ra anh muốn đưa mình, lúc này mới tiến lên hai bước, lúc giữ chặt cô nhẹ giọng nói: “Anh không cần đưa tôi qua đó cũng được……”
Anh chỉ dùng một câu bác bỏ.
“Bọn họ sẽ viết bậy viết bạ.”
Lâm Lạc Tang chớp mắt, không phản đối nữa mà theo bước chân anh về tới phòng nghỉ.
Bên ngoài phóng viên còn chưa rời đi mà đang vây ở một chỗ thảo luận hiện nay rốt cuộc là tình huống như thế nào, chỗ trống ríu rít ăn nói linh tinh, nhìn thấy Bùi Hàn Chu dẫn theo Lâm Lạc Tang trở về thì lúc này mới hoàn toàn hiểu được thế cục phản chiến hướng về phía nhà gái. Sau khi trao đổi ánh mắt khó mà tin nổi với nhau, miệng ồn ào vang lên một tiếng.
Ai cũng không ngờ đến Lâm Lạc Tang một giây trước còn ở hot search phải chăng sắp bị trục xuất khỏi nhà quyền quý, giây tiếp theo lại biến thành người chủ đạo trong mối quan hệ hôn nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)