Hình bóng anh khắc sâu trong bóng đêm, trong một giây nào đó, Lâm Lạc Tang hơi thất thần.
Xưa nay cô phân chia hôn nhân giữa mình và anh thật sự rõ ràng, bởi vậy cũng chưa giẫm lên ranh giới làm xằng làm bậy, làm ầm ĩ và tùy hứng đôi khi chỉ là những trò đùa tự nhiên trong tính cách của cô, thí dụ như muốn anh giúp mình rót nước hoặc là lấy thuốc, anh chịu là được, không chịu cũng chẳng sao cả, tự cô đi là được.
Nhưng có lẽ là do những cảm giác về khoảng cách đó chưa bao giờ bị vượt qua nên anh cũng không thật sự từ chối cô.
Giữa hai người ở chung anh tới tôi đi đã quen với trò đùa trẻ con, tuy sợi dây nào đó của cô dần dần lơi lỏng xuống nhưng trong lòng thật ra vẫn tinh tường nhớ kỹ mỗi một khoản, thí dụ như anh đã giúp cô làm chút gì mà cô lại muốn làm sao để hoàn lại
Cô không ngờ được có một ngày Bùi Hàn Chu sẽ nói với cô rằng giữa bọn họ không cần nói lời cảm ơn.
Mấy ngày qua, vận mệnh tựa như luôn cố ý hay vô tình, không ngừng kéo gần khoảng cách giữa bọn họ.
Lúc này Lâm Lạc Tang mới bỗng nhiên ý thức được có lẽ bọn họ không cần xa lạ như vậy, cũng không cần khách khí như vậy. Cho dù còn chưa tới bước tình cảm vợ chồng thật sự nhưng ngẫu nhiên rộng mở cánh cửa lòng để thể hiện con người thật của mình cũng có thể.
Cô không cần phải thể hiện đi duy trì một bản thân hoàn mỹ, anh có thể chấp nhận cô yếu thế, anh có thể nhìn thấu cô nghĩ một đằng nói một nẻo.
Cô mím môi thì lại nghe thấy anh nói: “Khóc cũng không mất mặt, em không có gì phải trốn.”
Cuối cùng, anh trầm giọng bổ sung: “Ít nhất ở trước mặt tôi em không cần.”
Nơi nào đó của trái tim cô chợt sụp đổ, giống như có vảy áo giáp gì đấy sau khi ngâm mềm trong nước ấm thì tự động bóc ra tầng tầng, cảm giác ấm áp kia chui vào chỗ càng sâu hơn, nhẹ nhàng bọc lấy trái tim cô.
Lâm Lạc Tang mở miệng đang muốn nói được thì đột nhiên hắt xì một cái, ho khan hai tiếng.
Lúc này Bùi Hàn Chu mới ý thức được cô chỉ mặc áo len nên kéo cô xoay người: “Đi thôi, bên trên gió lớn.”
Cô nhìn về nơi xa rồi nói: “Pháo hoa kia……”
“Sao thế?”
Ý thức nguy cơ của Lâm Lạc Tang đột nhiên online: “Hiện tại chẳng phải không cho phép đốt pháo hoa sao? Làm như vậy là có thể sao, có thể bị phạt tiền hay không?”
“Pháo hoa điện tử.”Sau khi anh đáp như vậy thì lại nói, “Bắn đều bắn xong rồi, hiện giờ em lo lắng cái này có phải hơi trễ hay không? Hửm?”
“Mới vừa rồi tôi không phản ứng kịp chứ bộ.”Cô dựa vào cạnh cửa thang máy, cặp mắt chuyển sang anh rồi hỏi, “Cái kia là anh đốtà?”
Thang máy tích một tiếng đến lầu một, anh khôi phục lại tinh thần, cổ họng không được tự nhiên lắm cuồn cuộn rồi dời ánh mắt đi nghiêng đầu nói: “Pháo hoa đều được bắn xung quanh em, em cảm thấy trừ tôi ra còn có thể là ai? Ai sẽ bắn pháo hoa ở điểm xem tốt nhất cho những người khác?”
“……”
Sau khi về đến nhà quả nhiên ấm áp hơn rất nhiều, Lâm Lạc Tang pha ly trà nóng rồi nằm trên sô pha tính toán cho mình nghỉ phép, ngày mai lại viết nhạc.
Đang lúc cô vừa thổi trà vừa bổ sung chương trình tạp kỹ thì Bùi Hàn Chu – không biết đã nhìn cô bao nhiêu lần cuối cùng không thể nhịn được nữa: “Nhắm mắt.”
Cô không thể hiểu được quay đầu nhìn anh, không chỉ có không nhắm mắt mà bởi vì khó hiểu còn mở to hơn nữa.
Anh đơn giản trực tiếp bắt đầu, lòng bàn tay chạm vào mi mắt cô, cô theo bản năng nhắm lại, mặc ngón tay anh lướt qua lại trên dưới mi mắt vài lần.
Có một chút ngứa râm ran từ chân lông mi, cô phản ứng lại thì ra là anh đang giúp cô chỉnh lông mi.
Hơi nóng của ly hồng trà trên tay còn đang lượn lờ bốc hơi xông lên khiếnngười ta ấm áp và thoải mái.
Chờ anh buông tay, cô trước tiên mở mắt ra, nói với vẻ không hề phòng bị:“Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của anh thật sự là……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)