*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hiếm khi nghe thấy điều gì đó gần giống như khen ngợi được nói ra từ miệng người đàn ông này, Lâm Lạc Tang nhướng mày, ngửa đầu dựa vào gối ôm: “Tổng giám đốc Bùi hà cớ gì nói ra mấy lời này, đêm nay xem tôi biểu diễn à?”
Thình lình nói giọng cô êm tai khiến cô còn ”được thương yêu mà lo sợ”.
Bùi Hàn Chu cụp mắt rồi đi đến bên cạnh bàn: “Đêm nay em có biểu diễn ư?”
“Xía, ngay cả màn trình diễn của tôi cũng chưa xem mà còn ở chỗ này nhắm mắt thổi phồng,”cô nhìn chằm chằm bộ móng mới làm của mình ngẩn người một lúc, lúc này mới nói, “Tôi thấy một mình La Tấn cũng rất tịch mịch, nếu anh thật sự muốn đi thì đi chung với anh ấy đi, xem vở kịch nói thôi mà, cũng không gọi là gì.”
Nhưng nói đến đĩa CD kia, cô đã từng nghe La Tấn nhắc tới hai lần, nhìn dáng vẻ hình như là cục cưng của Bùi Hàn Chu trước khi kết hôn, đáng tiếc là sau khi kết hôn cô cũng chưa từng thấy một lần nào chứ đừng nói là nghe qua.
Người đàn ông này tuy rằng có đôi khi rất không có lương tâm nhưng nguyên tắc cơ bản vẫn phải có, đối với điều sẽ không vô duyên vô cớ bị đội nón xanh này cô còn tương đối yên tâm.
Nghe lời đề nghị xem kịch nói của cô, Bùi Hàn Chu trả lời vẫn là hai chữ:“Không đi.”
Qua một lát, anh lại nói: “Ngày thường nghe em ở nhà nói nói hát hát đã đủ rồi.”
Lâm Lạc Tang hứng thú dạt dào lột quả quýt, lúc mới vừa lột xuống một miếng thì bỗng dưng quay đầu, cảm giác bản thân bị ám chỉ:“Ý anh là chê tôi hơi lắm lời đó hả?”
Bùi Hàn Chu: “……”
Anh cứng họng một lát, theo thường lệ dùng im lặng tỏ vẻ không hiểu với mạch não của cô, cuối cùng không tiếp tục dây dưa đề tài này với cô, dường như nhớ tới cái gì nên nói: “Gần đây em không về, thứ mà lần trước tôi nói còn muốn xem không?”
Cô khựng lại, nghĩ đến không lâu trước đây, lúc mình nói đến người máy vì sân khấu, hình như là anh nói có thứ gì đó có thể cho cô chơi chơi.
“Muốn á,”cô quay đầu, mắt sáng rực lên,“Thứ gì?”
Anh ngẩng đầu rồi lấy ra một thứ nho nhỏ giống điều khiển từ xa trên bàn rồi trầm giọng nói:“212.”
……212?
Ngay sau đó, thang máy cuối hành lang sáng lên, sau đó, biểu hiện số tầng lầu từ 3 nhảy tới 1.
Thang máy vang lên một tiếng tích nhỏ, cánh cửa được mở ra, một thứ nho nhỏ, tròn tròn cứ như vậy chui ra khỏi thang máy, sau khi xác định thì chuẩn xác chạy tới bên chân Bùi Hàn Chu.
“Chủ nhân, người đang tìm tôi sao?”
Lâm Lạc Tang:??
“Ừ”Bùi Hàn Chu chỉ chỉ vị trí của Lâm Lạc Tang rồi nói với vật nhỏ,“Đến bên kia đi.”
Chưa đầy một giây sau khi anh ra lệnh, chiếc máy nhỏ bé kia có thể nhận ra chính xác ý nghĩa và hành động của anh, hai bánh cùng tiến lên lăn đến bên cạnh Lâm Lạc Tang, ánh đèn lóe lên hai cái rồi bắt đầu tiến hành rà quét qua cô.
Sau khi dữ liệu được đọc, nó dùng giọng nói hơi máy móc lại mềm mại đáng yêu nhỏ xíu:“Tang Tang, xin chào.”
Cả người Lâm Lạc Tang phản ứng vài giây, lúc này mới chỉ chỉ vào món đồ kia rồi lại quay đầusống lâu gặp(*)nhìn về phía Bùi Hàn Chu:“Nó biết tôi à??”
(*)活久见: Sống lâu gặp là một thuật ngữ phổ biến trên mạng。Bình thường chỉ ra “Sống lâu rồi chuyện gì cũng có thể nhìn thấy”. Bây giờ chủ yếu được sử dụng đối mặt với những điều kỳ dị, người trong cuộc biểu hiện ra kinh ngạc; cũng chỉ gặp nhiều chuyện kỳ quái, đã cảm thấy tẻ nhạt vô vị。[baidu]
“Theo lý mà nói không quen biết,”anh khuấy muỗng, “Hẳn là sau khi kết hôn bộ phận kỹ thuật đã thêm tính năng nhận dạng khuôn mặt của em vào, người trong công ty bọn tôi nó đều có thể nhận ra.”
Lâm Lạc Tang cố hết sức để mình không giống như chưa hiểu việc đời nhưng vẫn nhịn không được hỏi:“Vì sao nó lại ngồi thang máy, nó có cảm ứng với hệ thống điện tử ở nhà không??”
“Ừ, thiết bị chung, nó cũng có thể tắt đèn và kéo bức màn, còn có thể mở TV và đổi kênh.”
Lâm Lạc Tang nóng lòng muốn thử, “Chơi như thế nào?”
“Trực tiếp nói với nó là có thể.”
Cô ngồi xổm xuống đối mặt với món đồ chơi kia, sau đó chạm vào lớp vỏ đen tuyền của nó rồi nhẹ giọng nói:“Tắt đèn.”
Đèn màu xanh lam trên bụng của vật nhỏ lóe lên rồi dò hỏi:“Được, vui lòng nói cụ thể hơn. Tôi nên tắt đèn ở phòng nào trên tầng nào?”
Lâm Lạc Tang:“Toàn bộ.”
Chỉ hai giây sau khi giọng nói vang lên, toàn bộ biệt thự đột nhiên chìm vào bóng tối. Trong một khoảnh khắc Lâm Lạc Tang còn tưởng rằng mình đã bị mù bởi ánh sáng của nó.
Bùi Hàn Chu – người đang chuẩn bị đổ kem, suýt chút nữa thì đổ ra tay: “……”
“212, bật đèn phòng khách ở tầng một.”
“Được chủ nhân.”
Vật nhỏ vù vù di chuyển hai lần, đèn ở phòng khách lần thứ hai được mở lên.
Ngoại trừ phòng khách, những nơi khác vẫn còn bị mắc kẹt trong bóng tối như cũ, nó phân biệt hệ thống vô cùng cẩn thận, cũng sẽ không xảy ra lỗi.
Lâm Lạc Tang nhịn không được kinh ngạc cảm thán vài tiếng rồi chạy đến bên cạnh Bùi Hàn Chu tiến hành dò hỏi từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ:“Lời nói của người khác nó cũng sẽ nghe sao? Vậy chẳng phải mật mã thẻ ngân hàng của anh cũng sẽ tùy tiện bị người ta trộm à?”
Bùi Hàn Chu nhìn cô với vẻ không thể hiểu được:“Tại sao tôi phải cho nó biết mật khẩu của tôi, tôi có chứng dễ quên à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)