*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bùi Hàn Chu nhìn phía cô vợ đã chợp mắt nằm thì hoàn toàn không rõ ầm ĩ cái gì nữa
Đối với anh mà nói, hai người cho tới nay đều chưa add WeChat nhau chỉ là xuất phát từ ý nghĩ của một người đàn ông hết sức bình thường: Ngại phiền toái.
Lúc anh bận rộn thì rất ít xem điện thoại, tin tức quan trọng thường sẽ để lọt. Ban đầu khi hai người kết hôn còn chưa quen thuộc đến tình trạng có thể nói chuyện phiếm, mỗi một tin nhắn của cô đều nói về chuyện chính, chỉ có thông qua thư ký mới có thể xử lý nhanh nhất và vào thời điểm thích hợp nhất.
Dần dà chuyện này đã thành thói quen, huống hồ, nếu thông qua thư ký cũng có thể thông báo bình thường vậy hà tất còn phải lãng phí thời gian add nhau?
Chỉ là anh cảm thấy không cần thiết nhưng cũng bỏ qua tình huống đặc thù trễ như hiện giờ cho nên khi cô đưa ra muốn thêm WeChat thì anh cũng không từ chối, tự nhiên cảm thấy cũng không phải chuyện gì to tát nên lơ lỏng bình thường đưa dãy số qua đó, ngay sau đó tiếp tục đọc sách chính sự trên tay.
Sau đó vợ anh từ chối thêm WeChat anh, cũng hùng hổ chất vấn có phải anh bố thí cô hay không.
“Đây sao gọi là bố thí?”Bùi Hàn Chu nhíu mày mở miệng,“Không phải WeChat là thêm như vậy sao?”
“Anh đưa điện thoại…”
Lâm Lạc Tang “sượt” ngồi dậy, bắt chước động tác của anh:“Như vậy nè…”
Cánh tay dài mở ra, mô phỏng hành động của anh:“Ném đến trước mặt tôi à?”
Cô khó có thể tin hỏi:“Anh đây còn không phải là không kiên nhẫn mà bố thí tôi sao? Anh biết có bao nhiêu người cầu tôi thêm WeChat không?”
Biểu diễn còn rất sinh động.
Anh thấy khó giải quyết nên ấn giữa mày, thở dài một tiếng: “Lúc tôi làm Macaron cho em động tác cũng gần như vậy, sao em không cảm thấy tôi đang bố thí em?”
“Kia cũng là đang bố thí tôi nhưng tôi ăn ké chột dạ không có tư cách kháng nghị,”cô nói,“Hơn nữa khi đó tâm trạng tốt.”
Bùi Hàn Chu xem như hiểu:“Vậy sao đêm nay tâm trạng của em không tốt?”
“Ai?”
“Thư ký,”anh nói, “Sẽ không để em không còn mặt mũi nào đối mặt với cậu ấy.”
…… Trọng điểm hoàn toàn không phải cái này được không?
Lâm Lạc Tang nghiến răng nghiến lợi, cảm giác mình và trai thẳng như anh chốc chốc cân não thật sự rất khó để giao tiếp.
Ngay sau đó, anh buông sách cũng chuẩn bị đi vào giấc ngủ, nằm xuống không bao lâu thì nghe được cô dùng sức trở mình, sau đó thở ra một hơi dài từ xoang mũi dường như có điều gì đó tích tụ trong lòng.
Lấy tốc độ đi vào giấc ngủ của cô, nửa giờ trôi qua đã sớm nên ngủ thẳng cẳng, nhất định không có khả năng lăn qua lộn lại.
Ngay sau đó anh ý thức được mọi chuyện không đơn giản như anh tưởng tượng:“Ngủ không được à?”
Lâm Lạc Tang tức giận bọc chăn không nói lời nào, ngay sau đó lại nghe được giọng anh:“Rốt cuộc là cái gì có thể khiến em không thoải mái thành như vậy? Thế nào em mới có thể trút giận?”
Cô trả lời vấn đề cuối cùng, trả lời ngắn gọn và mạnh mẽ hai từ:“Cắn anh.”
Bùi Hàn Chu: “……”
Anh đưa cánh tay qua đó thản nhiên nói:“Cắn đi.”
“Nếu như em có thể tránh những dấu răng lưu lại trên vai tôi trước đó và vết cào trên lưng còn chưa tiêu tan…”
Nhà đầu tư vô lương tâm chỉ có ý tứ đưa qua đó một chút, tuyệt đối không ngờ tới cô thật sự túm lấy cắn ngay, thậm chí anh còn chưa kịp nói xong câu thứ hai.
Lâm Lạc Tang túm lấy cánh tay anh há miệng không thương tiếc, hơi thở ấm áp phả vào trên da thịt anh, dường như còn có thể cảm nhận được chiếc răng nanh nhòn nhọn nào đó của cô, còn có độ ấm truyền bên trong môi.
Sau khi trút giận xong cô mới thả lỏng người, nhìn dấu răng chỉnh tề kia, cuối cùng nhẹ nhõm lên rất nhiều: “Tôi đương nhiên tránh đi, đó là những gì anh đáng được hưởng, đây cũng vậy.”
Anh như đã quen với việc bị cô cắn, bình chân như vại rút cánh tay về, thậm chí còn thưởng thức một chút hình dạng hàm răng của cô, “Em đã chỉnh qua?”
“Không có, trời sinh đã đều như vậy.”
Lâm Lạc Tang cuối cùng cảm thấy cảm xúc rối loạn lung tung đều được trừ khử không ít, nhịn không được giơ tay nhéo nhéo vành tai, nhìn cánh tay anh lại khó có thể khống chế mà nghĩ đến dáng vẻ nắm lấy bộ đồ có chất liệu hơi mỏng kia của anh, thoáng chốc lại bắt đầu giận, mãnh liệt nghẹn một hơi rồi kéo chăn qua chóp mũi.
“Em muốn tự vùi chết à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)