Lâm Lạc Tang:……????
Ố ồ, vậy anh thật sự là một hình mẫu đạo đức, hành vi mẫu mực, nhân viên bảo vệ duy nhất trên thế giới, sao 360 không mời anh diệt virus đi?
Lâm Lạc Tang cảm nhận được xe chạy chậm như rùa nên bảo:“Nơi này kẹt xe như vậy, xe chạy còn chậm nữa, tôi vươn ra chào hỏi một chút thì có thể có cái gì nguy hiểm hả? Những vấn đề cụ thể phải phân tích cụ thể đi chứ, đoạn đường bình thường tôi nhất định sẽ không.”
“Không phải tôi sợ em có nguy hiểm,”anh nói càng thêm thong dong,“Tôi chỉ lo những người đi qua sẽ sợ hãi.”
Hệ thống ngôn ngữ của Lâm Lạc Tang lại không nhạy một lát, lúc này mới nghiến răng, trào phúng lại:“Trong lòng luôn gắn liền với cuộc sống của người dân, anh thật tốt.”
“Nếu em thật sự muốn dò đầu ra thì làm đi,”anh lật tư liệu không chút để ý, “Không liên quan đến tôi.”
Lâm Lạc Tang nghiêng đầu nhìn thoáng qua.
Lúc này xe bọn họ đã sớm chạy tới đoạn đường phía trước, cô cũng thuận lợi bỏ lỡ một nhóm fan hâm mộ cầm biển đèn, bây giờ mà ló ra là chuẩn bị thân mật ôm hôn không khí lạnh một lần ư?
Hay lắm, Bùi Hàn Chu, xem như anh giỏi.
Làm như thấy cô ngồi tại chỗ không động đậy, anh kéo xuống tấm che nắng rất lịch sự tao nhã:“Hừm? Sao không chào hỏi?”
Lâm Lạc Tang từ từ nặn ra một nụ cười, từng câu từng chữ rít ra từ kẽ răng:“Bây giờ tôi chỉ muốn để đôi giày cao gót của tôi thân mật tiếp đón đánh vào đầu anh.”
“……”
Xe nhanh chóng dừng ở cửa trung tâm thương mại, vệ sĩ vây quanh mở ra một lối đi, Nhạc Huy và Tiểu Noãn đi tới cửa đón cô.
Không biết là gần đó quần chúng hóng chuyện vây xem nhiều hay là người hâm mộ của cô tăng không ít, quả thực có rất nhiều người tại sự kiện hôm nay, toàn bộ hành trình đều phải dựa vào vệ sĩ thì cô mới có thể thuận lợi đứng yên triển lãm ở cửa.
Đang lúc cô đi ngang qua quầy thì trùng hợp một số chị em làm việc tại quầy đang nhỏ giọng thảo luận…
“Quả nhiên, hôm nay cô ấy đang mặc một chiếc váy thời trang cao cấp với giá tương đương với phí đại diện. Ngay cả đối với những sự kiện nhỏ như vậy cũng sẽ mặc những chiếc váy thời trang cao cấp nhất định chẳng có ai, rốt cuộc cô ấy có bao nhiêu chiếc váy nhỏ?”
“Váy nhỏ? Một cái váy của người ta người thường như chúng ta cả đời cũng mua không nổi ấy à? Những gì em nhìn thấy là váy, xin lỗi, chị chỉ có thể nhìn thấy một xấp nhân dân tệ di động ở trên người cổ.”
“Không hiểu lắm, đều có tiền như vậy làm gì còn phải ra ngoài kiếm ăn, trời thì lạnh thế kia, ở nhà ưu nhã uống trà chiều làm bà chủ nhà giàu khó chịu lắm sao?”
“Người không có tiền cảm thấy cô ấy đang kiếm ăn, người ta là không muốn cuộc sống giàu có buồn tẻ, muốn làm phong phú bản thân được chưa? Thôi quên đi, người không có ước mơ như chị sẽ không hiểu đâu. Đã có được mọi thứ nhưng cô ấy lại còn chịu giá lạnh ở trong giới giải trí như một đóa sen tuyết Thiên Sơn nở rộ, wow, chị gái thật sự đang tỏa sáng.”
“Bồng Bồng biểu cảm này của em là gì thế, ha ha ha ha ha ha ha ha ha không phải em là fan của Lâm Lạc Tang ấy chứ?”
“Này còn phải hỏi sao? Thử hỏi chị gái đẹp xinh như vậy ai có thể không yêu? Người thật còn đẹp hơn trong TV, em đây sẽ đi giết Bùi Hàn Chu.”
Lâm Lạc Tang đang đứng yên trước phông nền, đầu tiên là chụp mấy tấm ảnh ngay sau đó dạo quanh cửa hàng, dùng thử các sản phẩm mới và hệ điều hành điện tử mới, tóm lại thực hiện sứ mệnh của một người phát ngôn, tuyên truyền toàn diện cho thương hiệu.
Sau khi ghi hình xong, cô và MC đứng gần bảng triển lãm và bắt đầu tương tác với một số câu hỏi đáp.
Sau một số câu hỏi và trả lời về sản phẩm thì bước vào phần đặt câu hỏi tại chỗ.
Có rất nhiều câu hỏi có thể được hỏi tại nơi, cũng có thể đề cập đến bất cứ điều gì không liên quan đến sản phẩm và có liên quan đến người phát ngôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)