Cố Tư nằm ở trên giường lăn qua lăn lại vẫn không thể ngủ được.
Có lẽ sau nửa đêm, cô mới xem như ngủ được một lúc.
Nhưng thật ra cô đã rất mệt.
Sau đó, trời vừa hửng sáng thì cô đã tỉnh lại.
Tuy người mệt nhưng đầu óc cô vẫn tỉnh táo.
Cố Tư đứng dậy, đi tới trước cửa sổ và nhìn ra ngoài.
Có thể mọi người đều tham gia hoạt động ban đêm, lúc này vẫn đang nghỉ ngơi.
Thật ra cô biết là ai gọi tới.
Cô đi qua và cầm điện thoại di động lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


