Cố Tư nhìn chằm chằm vào anh và nuốt xuống những lời còn chưa nói ra.
Cô chờ lát lại quay đầu nhìn người ca sĩ kia.
Anh ta vốn không chú ý tới Trì Uyên, vẫn mỉm cười nói với Cổ Tư, “Vậy chúng ta về thôi.”
Kết quả Trì Uyên bước tới và kéo tay cô, “Muộn thế này rồi, cô về với tôi.”
Cố Tư kêu “này này này” mấy tiếng, còn quay đầu nhìn người ca sĩ kia, “Bạn tôi còn ở đây, bạn tôi.”
Trì Uyên dường như không nghe thấy, vẫn không thả tay ra, lôi Cổ Tư đi nhanh về phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


