Hai người lại đi về phía trước, Ninh Tôn đem nón và khẩu trang che kín mít.
Phía trước cách đó không xa có một quảng trường nhỏ, trong quảng trường đặc biệt náo nhiệt, rất nhiều người già mang theo trẻ con, tình nhân trẻ tuổi đều chơi ở bên đó.
Quảng trường không phải quá lớn, nên trông vô cùng náo nhiệt.
Hứa Thanh Du vừa vặn ăn xong đồ ăn vặt trong tay, đi đến chỗ thùng rác bên cạnh, đem hộp đồ ăn ném vào bên trong, “Chúng ta cũng qua bên kia xem một chút đi.
”
Ninh Tôn hiện tại đối với nơi đông người hơi có chút kiêng kị, chủ yếu là trong tình huống này bản thân anh có chút phiền toái.
Trước đó ở sân bay đã bị nhận ra, bây giờ nếu như lại gây ra thêm chuyện gì đó, thật sự khó mà giải thích với chỗ chị Thái bên kia.
Ninh Tôn nghe cô nói như thế liền cười, đưa tay ôm lấy vai của cô, “Anh làm gì lại ham hư vinh như vậy, nhận không ra mới là tốt nhất.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

